Nhân vật nữ nào bạn yêu mến nhất trong tiểu thuyết?

pzmrKXQgL7GEZvigD6W1bUEzXJN

Lâu rồi không viết gì hết, page mốc meo cả lên rồi! Nay nhân dịp Quốc tế phụ nữ, ngẫu hứng viết một bài review ngăn ngắn về một nhân vật nữ mình khá yêu thích trong một cuốn sách và bộ phim yêu thích cho vui hén…

Continue reading

Advertisements

[Review] Kẻ Trộm Sách: Vài ghi chép của Thần Chết và những mảnh ký ức tang thương đẹp đẽ

the-book-thief-1

“Đây không phải là review sách của Yun, đây là một ghi chép của Thần Chết …”

*Lời của “Ngài”:

Đây chỉ là những ký ức của tôi – một Thần Chết. Nếu có thể, bạn hãy đọc cuốn sách trước, vì tôi cam đoan rằng nó sống động và giá trị hơn những ký ức già nua, lải nhải của tôi rất nhiều. Nó sẽ khiến cho bạn nhòe nhoẹt nước mắt và rúng động tận tâm can gấp nhiều lần như những lời người ta đã tung hô trên bìa sách ấy. Chà, và bạn cũng có thể sẽ khó hiểu ở một vài nhân vật hay tình tiết nếu chưa đọc qua cuốn sách nữa…

Nhưng thôi, chẳng sao cả, đây chỉ những ghi chép vụn vặt, rời rạc khi tôi cố nghỉ ngơi một tẹo giữa hành trình xuyên qua khắp các châu lục và nhận lãnh nhiệm vụ như bao lâu nay của mình. Xét cho cùng, chúng cũng chỉ là những mảnh ký ức dành cho tôi và Yun mà thôi… Nhưng nếu bạn vẫn đồng cảm, chúng tôi xin cảm ơn, thật nhiều…

*Lời của Yun:

Đây là một cuốn sách đặc biệt, không chỉ bởi cách mà nó được viết ra, bối cảnh nó diễn ra mà còn bởi “người kể chuyện”- nhân vật vô hình mà luôn hiện hữu đã đi qua tất cả những câu chuyện này, bằng ánh mắt trực quan mà chi tiết, khách quan và ám ảnh song luôn lấp lánh lòng cảm mến xúc động về loài người: Thần Chết.

Đã gần 72 năm từ ngày kết thúc Thế chiến II (6/1945), nhưng những con chữ gây nín thở vẫn đủ sức nhắc nhở con người về một trong những thời kỳ hỗn mang kinh hoàng nhất của thế kỷ XX mà bản thân mình có thể sẽ không đủ kiến thức lẫn tư cách để nói về nó như một “Cố nhân”. Thế nên, bây giờ, mình sẽ để “Ngài ấy” dẫn dắt lại tất cả mạch cảm xúc cho toàn bộ ký ức nho nhỏ này, về cuốn “Kẻ Trộm Sách” mà thông thường, bạn sẽ thấy được ghi dưới cái tên Markus Zusak trên bìa!

Và đây, mời bạn bước vào ký ức của Thần Chết vào những năm 1940 thế kỷ trước…

*** Continue reading

[Review] Ba sai lầm của đời tôi: từ sách đến phim

 

kai-po-che-review
(Từ tác giả của Ba chàng ngốc – Chetan Bhagat)

Ba sai lầm của đời tôi (The 3 mistakes of my life) là cuốn sách best-seller thứ 3 của nhà văn trẻ Ấn Độ: Chetan Bhagat. Nếu ai đã từng say mê phim Ba chàng ngốc (Three Idiots) chắc hẳn sẽ vô cùng tò mò lẫn háo hức muốn khám phá những tác phẩm tiếp theo của anh. Continue reading

[REVIEW] “Có ai yêu em như anh” (Minh Moon) – Khi ngôn tình không… sến!

Ảnh“Cho đến một ngày nào đó, ngày mà chúng ta đã cùng nhau đi đến tận cuối con đường, anh vẫn muốn cầm tay em và nói: ‘Có ai yêu em như anh!’ “

    (Tác giả Minh Moon- NXB Bách Việt-Giá bìa: 92K- Có cảnh…18+)

À, xin nói trước đây là những dòng review Có ai yêu em như anh từ một kẻ luôn lãng- đãng- một- cách- lý- trí, kẻ từng chưa hề thích đọc hay thường đọc ngôn tình. Bài viết cũng hoàn toàn không spoil nhé, có thể đọc thoải con gà mái! (hơ hơ hơ…)

Và thế nên, những dòng review của tôi có thể sẽ không mấy tương đồng với những ai ưa thích những chuyện tình cảm lãng mạn, thích những đưa đẩy ngẫu nhiên của tạo hóa, gặp được mối dây đồng cảm tương lân với những trái tim mơ mộng, tin rằng tình yêu là cứu cánh, tin rằng cuộc đời luôn có những câu chuyện đẹp như cổ tích, lấp lánh như ánh sao, luôn ở đó soi chiếu con đường chúng ta đi sau những cơn giông bão tơi bời… Đơn giản vì tôi không tin có những điều đó cho mấy! Ô, đã nói trước là tôi không phải là fan của các phim hay tiểu thuyết lãng mạn (gout của tôi thường là trinh thám, kinh dị, viễn tưởng, suy luận tư duy logic hại não các kiểu cơ…@@). Nhưng tôi vẫn tiếp tục thử nghiệm cuốn sách thứ 3 Có ai yêu em như anh (CAYENA) của Minh Moon- một người chị, một người đồng nghiệp đáng mến (và mắn…đẻ), với tâm trạng cứ thử xem, biết đâu đấy… Continue reading

Hạt hòa bình (Minh Moon) – Hành trình đi tìm sự trưởng thành

 HHB_2

“Đây là câu chuyện về hành trình của hai con người ở hai thế hệ khác nhau: một cậu bé 18 tuổi bỏ trốn sau khi bị dồn vào bước đường cùng và một cựu chiến binh đi tìm lại đồng đội trên chiến trường xưa. Hành trình của họ đã giao nhau bằng một cuộc gặp gỡ xuyên thời gian để mở ra cả một không gian chiến trường ác liệt của quá khứ và một cõi tâm tư đầy mâu thuẫn giằng xé của một chàng trai trẻ hiện đại.”

(NXB Trẻ- http://www.nxbtre.com.vn/hat-hoa-binh-truyen-dai.12471.5052.-1.128.aspx)

Tác phẩm được tuyển chọn từ cuộc thi Văn học tuổi 20 lần V do Hội Nhà Văn TP HCM, báo Tuổi trẻ, NXB Trẻ tổ chức. Giá bìa 43.000 đồng.

Uhm, gần 1h khuya rồi và tôi thì vừa đọc xong cuốn Hạt Hòa Bình, sách mới ra lò nóng hổi của chị Minh Moon- một cây bút trẻ và cũng là đồng nghiệp tại Golf & Life Magazine. (Tôi hân hạnh ngồi kế, ngủ kế, ăn ké đu theo ké một nhà văn gần 2 năm rồi-> oách xà lách quá chừng chừng!:P )

Đã định đi ngủ rồi nhưng sau 2 tiếng với 168 trang lại có ý định phải viết một chút gì đó về quyển sách không thì ý tứ lại biếng lười trôi tuột đi như mọi lần mất… Và cũng bởi, nếu không viết sẽ chẳng ngủ được, hạt Hòa Bình đáng để viết rất nhiều “chút” về nó… Tất nhiên tôi không ham hố trò PR (thậm chí tôi còn ko có FB của MM nữa! @@) hay rảnh rỗi mà viết về bất kỳ cái gì tôi không có hứng thú.

“Lại một cuốn sách viết về chiến tranh!” Chắc sẽ nhiều người “ngán ngẩm” thốt lên câu này khi ai đó nhắc nhở về những ký ức bom đạn bằng chữ nghĩa, nhất lại là một tác giả trẻ. Ngay cả tôi cũng thế, bắt đầu quyển sách bằng một niềm tin mờ nhạt và có hơi hướm không mấy hào hứng nhưng vẫn rất muốn “ngấm ngầm” động viên tinh thần của chị một cách thực thà bằng cách đọc và nghiền ngẫm nó bằng tâm thế của một người cầu thị và đừng quá mơ mộng.  Và quả thực, khi xong rồi thì mình thấy … mông lung.

Mông lung vì truyện của chị không hẳn xuất sắc về khía cạnh phơi bày những lát cắt khốc liệt của chiến tranh, nhưng có thể níu người ta đọc đến trang cuối cùng bằng những bình dị và tự nhiên của câu chữ, ý tứ. Nếu ai đã đọc “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh thì hẳn hạt Hòa Bình của Minh Moon, một cây bút 8x chỉ như phần chóp xíu xiu của tảng băng chìm khổng lồ về những năm tháng ác liệt của người Việt trên đất bạn. Tôi đã bảo từ đầu đừng điên có tí ti nào so sánh nó với “Chiến Tranh & Hòa bình” rồi kia mà :))!!! Nhưng cũng ai đã đọc kha khá những tác phẩm lớn rồi, thì Hạt Hòa Bình lại là những lát cắt gãy gọn, không quá mỏng nhưng vừa đủ dày, rõ ràng, mạch lạc và không cuốn bạn vào quá nhiều những tầng lớp triết lý cao siêu mà rơi mất cái ý định ban đầu của người viết: chỉ mượn đề tài chiến tranh đễ nói lên hành trình đi tìm chính bản thân mình giữa những sai lầm tuổi trẻ- đúng tinh thần của cuộc thi. Cái khéo léo của Minh Moon là lồng ghép được những suy nghĩ của thế hệ trẻ vào những điều mà người ta tin là nó không còn hiện hữu và thực tế nữa. Chị “bốc” một cậu trai thành thị tận thủ đô năm 2012 và “quẳng” cậu ta vào chiến trường K tận Campuchia ở Tây Nam đất nước thời diệt chủng Pol Pot 1978 một cách tỉnh khô và nhẹ hẫng như một chiếc lá rơi nghiêng. Và rồi cuối cuộc hành trình, chị cũng đưa cậu ta trở về thực tại như một cái chớp mắt giữa giấc mộng dài bằng cú lay của những triết lý  hệt như khi chiếc lá kia bừng tỉnh ngộ sau hàng vạn khắc dài nằm dưới lòng đất rằng: nó chỉ có thể sống lại được một lần trên tầng cao bằng cách tự vùi mình xuống và ươm mầm bằng xương thịt của chính nó.

Nếu không quá khó tính để bắt bẻ về “chemistry” chưa thật sâu sắc giữa các nhân vật và cấu tứ truyện cùng việc cắt xén quá nhiều những phần chuyển đoạn cho đỡ hẫng thì người đọc vẫn có thể dễ dàng bỏ qua bởi bị cuốn dần vào những thủ pháp xây dựng tình huống và lời thoại rất tự nhiên, khéo léo. Những chỉ tiết dẫu nhỏ thôi như cách ăn vận của chàng trai trẻ, những món cậu ta vội vã mang theo trên hành trình trốn chạy, cái không khí ga tàu sắp chuyển bánh trong một hành trình vô định không biết ngày mai,  bất thần bị cuốn vào chiến tranh chân thực hơn mấy trò điện tử bởi cái vòng xoáy xuyên thời gian không gian bí ẩn, rồi đến cả vụ tai nạn lật tàu ở toa số 7 có thật trong thực tế cho thấy chị rất chỉnh chu khi tra cứu, tìm hiểu và phỏng vấn những nhân vật cựu chiến binh thực tế của mình để có những “thước phim” sống động và quá sức tưởng tượng cho một con người thuộc lứa 8x. Dẫu nhiều khi phải lướt qua những đoạn khó hiểu và quá kỹ miêu tả cách dàn trận, các cách phân chia các cấp bậc quân đội như Wikipedia  khiến độc giả “ngộp thở” như đa phần những người không biết gì về khái niệm chiến tranh như tôi. Song có lẽ những đối tượng “chủ lực” đã giúp sức rất nhiều cho quyển sách này là những ai từng đi qua chiến tranh nhất là những người đã từng chiến đấu ở K, sẽ rất hứng thú và tìm thấy mình ở đâu đó trong từng trang viết, lời thoại của MM.

Mà nói chung, dù không phải là một cựu chiến binh gì cả, tôi cũng thấy thấp thoáng hình ảnh mình trong đó, là những đoạn đời tuổi trẻ không biết mình đang đi về đâu trên chuyến tàu định mệnh, khi đôi chân phồng rộp mụn nước và hy vọng ở một điểm đến mịt mù, là những ngày lãng đãng mơ mình thành một họa sĩ vẽ rong giữa muôn trùng vây của bao lo toan. Là tôi một phần nhỏ bé trong vài câu thảng thốt ngắn ngủi nhưng đôi chỗ có thể khiến mình rưng rưng dù nhiều đoạn hơi “kịch” đã đọc ở đâu đó và giống như những kiểu mẫu ước lệ phải thế phải thế…

Tôi cũng nể chị ở chỗ chị bám được những chi tiết do chính chị tạo ra và không viết lan man , không viết thừa mứa dù tư liệu của chị mình đoan chắc phải ngộn ngộn đủ nhiều hơn gấp đôi con số 200 trang thế này (như tiểu thuyết Nụ hôn bánh mì đầu tay của chị chẳng hạn…) Những cấu tứ chặt chẽ, những lối rẽ bất ngờ đôi ikhi hẫng hụt song lại hợp lý giữa những điều siêu thực. Chị dẫn nhân vật đi theo hướng chị muốn nhưng không hề mang tính áp đặt.

Truyện kể về những sự kiện mang một tầm vóc vĩ mô nhưng cũng có thể khiến cho người đọc xúc động chỉ bởi những chi tiết rất lãng mạn nhưng không lãng đãng, rất Minh Moon như đoạn lời của Somewhere Over The Rainbow mình hay hát nhưng không ngờ lại có có phần dịch “thoát” lời Việt buồn thế này. Buồn như giữa hàng tấn những bom dội trên đầu và nghe tiếng hát vẫn len lỏi giữa những cát bụi tan nát và từng tầng đất trong mùa mưa sắp hết, để lan vào nằm gọn ghẽ giữa những vết cứa trong tim người ở lại:

“Phía trên cầu vồng

Chim xanh bay lượn

Anh còn ước mơ

Mình tôi lở dở” (nghe hơi giông giống hơi hướm Bob Dylan nhỉ?!)

Hạt Hòa Bình có thể là một quyển sách rất dễ bỏ qua trên kệ sách hằng hà sa số đầu sách mới của các tác giả trẻ yêu chuộng hóm hỉnh, hài hước và lãng đãng như hiện nay. Nhưng nếu bạn muốn bỏ 43k đổi lấy hai giờ để bước lên chuyến tàu định mệnh như cậu trai trẻ kia để thử tượng tượng một ngày nào đó, khi bạn phạm một sai lầm trên hành trình trưởng thành và muốn tìm một lối thoát, thì chuyến tàu giải thoát đó sẽ bứt bạn xuyên không gian và thời gian để tìm lại bản ngã của chính mình, bóc tách từng lớp lang cung bậc tâm trạng của chính mình trong một hành trình đau đớn bất ngờ giữa lằn ranh sự sống và cái chết, giữa thiện và ác, giữa hòa bình và chiến tranh, giữa chốn thiêng liêng có hoa máu nở và nơi tử địa khốc liệt, giữa tĩnh không và bom dội. Vấn đề của bạn chừng như không còn là của riêng một cá nhân nào, vì trên hành trình đau đớn để lớn lên, bạn cần có ai đó chỉ cho bạn thấy rằng, bạn không đơn độc trong tuổi hai mươi, bạn có những trải nghiệm đau đớn lẫn ngọt ngào; có những lời thóa mạ, có những lời yêu thương; có những hạng côn đồ đốn mạt dìm cho bạn chết đi trong đống máu tanh tưởi nhưng cũng có những người bạn, người anh cứu sống bạn và cho bạn những cơ hội được sống bằng chính máu của họ; có hời hợt thoáng qua và cũng có những ký ức kinh hoàng như một vết cắt mãi ghi lại trên thân thể bạn như một phần hồi ức và nghĩa vụ mà bạn không bao giờ quên mà cũng không được phép quên trên hành trình về bên kia cuộc đời.

Và như thế, tôi mông lung vì truyện dài này không hề…  tệ chút nào. Tất nhiên, tôi dùng từ “tệ” ở đây là so sánh với những quyển lấy cùng xuất phát điểm chiến tranh kinh điển và dành chho những ai luôn coi những tác phẩm mới lấy ý tứ này là “muỗi” và các tác giả trẻ dám xâm phạm “thánh địa” này là “gà”! Tôi không thích thế. Tôi thích những điều dị biệt và tôi nghĩ mình đã làm tốt khi thả mình 2 tiếng theo chân của nhân vật chính mà không mảy may so sánh với bất kỳ tác phẩm nào trước Hạt Hòa Bình.

Và với riêng mình, tôi cũng khám phá ra được một Minh rất khác không phải là chị Nguyệt Minh giỏi làm bánh, vui nhộn, đầy lạc quan và tốt bụng với mọi người mà là một Minh Moon xem viết lách là đam mê, là cây bút trẻ “mắn đẻ” (năm/lứa :”>), là một thanh niên yêu thích những khám phá mới lạ và trải nghiệm chính bản thân mình trên một đề tài tưởng chừng rất cũ bằng một thể tài fantansy (kỳ ảo) khá mới mẻ mà không phải cây bút trẻ nào cũng đủ bản lĩnh để thử sức và thành công.

Và thế là, dù đôi chỗ vẫn còn “sáo”, nhiều đoạn vẫn còn “hô khẩu hiệu” (nhưng khó mà không có những đoạn ấy nhỉ?) thì một tác phẩm như thế này trên văn đàn giữa những trào lưu ngôn tình ngồn ngộn thì chẳng đáng để tỏ lòng hâm mộ và đáng trân trọng lắm sao?

 SG, 27/7/2013

Yun

My destiny’s book and the lession of death…

norwood-13

Do you like literature? And do you like Japanese with their wonderful culture?
For me, I didn’t love Japan until I read Murakami Haruki. And I didn’t love Murakami Haruki until I read Norwegian Wood.
Have you ever heard about “Norwegian Wood” ? It’s a famous song‘s name of The Beatles… (If you want to listen it, click here: Norwegian Wood- The Beatles). And really, the sad rhythm of that song became the background music for whole book.
I read some novels of Murakami before such as: The Wind-Up Bird Chronicle, South of the Border, West of the Sun… I like them, but that’s all. And when the Norwegian Wood was published in Vietnam, I didn’t care about puplic opinion such as: “Among 7 Japanese, 1 people read it” or sexual passages… Nowadays, there’re many books with “best-seller” labels but very boring, aren’t they? So who care?
But, by chance I read Norwegian wood 1 year ago. When I borrowed the book from my friend, I just thought: “Oh, how impressive the book case is!” then started…
And to be honest, I was obsessed a long time after reading that book.
The book had a simple content. It was set in Tokyo during the late 1960s, a time when Japanese students, like those of many other nations, were protesting against the established order. And it told about 3 main characters: Toru, Naoko and Midori. Toru loved Naoko so much but she had a mental illness then suicided. He was very sorrowful, hurted himself, isolated a long time, made love with many girls… but he couldn’t forget her. At the same time, he found himself attracted to Midori , a class mate, as well. Complicated relationship, obsession about death, sex desire, mind harassment, love’s hesitation…. All of them made me not be able to stop reading until the last page…
You know, I think I was very lucky girl because I read a right book at a right moment. It’s not a book which is easy to read and understand. Readers need experience in life. Experience with love and death.
That time, 1 year ago, my lovely teacher and my close friend passed away suddently. I couldn’t accept that. I depressed. I was isolated from everyone. They were very nice people, why did God do that? I would never see them, hug them, talk to them or just say sorry…. And just that moment when I read the book, I understood these lines deeply:
“Death is not the opposite of life but an innate part of life.
By living our lives, we nurture death. True as this might be, it was only one of the truths we had to learn. What I learned from Naoko’s death was this: no truth can cure the sorrow we feel from losing a loved one. No truth, no sincerity, no strength, no kindness can cure that sorrow. All we can do is see it through to the end and learn something from it, but what we learn will be no help in facing the next sorrow that comes to us without warning…..”
I learned a lession of death, let everything be naturally and accept life: living as well as dying.
As a destiny I found out myself on each pages. Cried truly. And grew alive to life.
And heartily, that book saved my soul and changed my life!
Early this year, Tran Anh Hung, a famous director made a film, adapted from the book. And although the film was not bad, it could’t express all feeling and meaning of the book as I expected to….
Thank my English teacher whom I just can meet few days more, giving me a chance to share my thinking, my feeling and my love about literature, especially about Murakami Haruki and his works…
The last, as a gift from me, you can watch a touching scene of Norwegian wood movie (when Toru visited Naoko in nursing home and Reiko who took care her, playing the song “Norwegian wood” on guitar). I was crying when I watched this scene on cinema…

Rừng Na Uy và nơi tôi hồi sinh

vtc_110412_60161635_0

Thành thực mà nói, tôi đã ám ảnh một thời gian dài sau khi đọc Rừng Na Uy.

Bỏ ngoài tai những dư luận trái chiều, những tung hô kêu ngạo ngoài bìa sách, những thứ tạp âm ồn ã người ta tự gây ra bên lề, để rồi thiên hạ cứ đùng đùng đi mua sách và đọc theo điều người khác đã nghĩ. Rất tình cờ, một mình, tôi đã tự thân bước vào cánh rừng bí ẩn ấy với một tâm thế bất cần, vì chính tôi đang là thứ bất cần, bất chấp ở chính giai đoạn đó, mơ hồ bất tận triền miên giữa sự Sống- sự Chết, giữa Thủy chung và Bội phản…. Và rồi tôi cứ thế bước mãi, giữa những lùm cây đã trơ trụi lá, cho tay vào túi áo ấm áp của Toru, theo bước chân chàng kiên nhẫn đi qua bốn mùa, đi qua những cõi sinh tử, dằn vặt giữa những thứ tình cảm khó đoán định….  của đời tưởng chừng không- có- điểm-dừng. Và khi có thể tự mình đứng lại để lau giọt nước mắt khô cạn trào ra, tôi thấy mình Tỉnh ra. Và phải đàng hoàng sống tiếp.

Không hề nói quá, tôi khó có thể phủ nhận quyển tiểu thuyết đó đã “cứu rỗi” linh hồn mình khỏi những tháng ngày bão giông. Thật khó hình dung và mơ hồ khi nói rằng ai đó tìm thấy chính mình trong những cảm xúc góp nhặt của người khác. Càng đáng khinh biết bao khi có kẻ ráng văn thật to cái volume chỉ để tìm lấy vài thứ âm thanh hỗn tạp giữa bản sonate bốn mùa tuyệt mỹ ấy. Và rồi khi quẳng cuốn sách đi, vênh mặt buông một câu “sỏi đời” rằng: “Ối dào, sex chả bằng Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời….”. Nghe xong thấy buồn cười. Buồn quá nên cười.

Ấy nên, có điên không khi tôi không thể ngăn mình mường tượng cảnh đang đi giữa một không gian bao la tuyết trắng ngút mắt, hình dung mình đang đứng nhìn xuống cái giếng không có miệng sâu hun hút tận lòng đất. Đôi khi tôi lại mơ mình bị nó nuốt chửng. Không gian giữa trắng và đen kéo tôi vào những cảm xúc vô tận khi bị tổn thương tưởng chết đi được và bỗng dưng có một cánh tay nắm chặt lấy tôi và giật ngược lên lại dương thế.

Tôi không biết tại sao định mệnh lại trao cho Wanatabe cuộc đời của Naoko, Midori, và có lẽ quyết định cả phần đời còn lại của Reiko nữa… Để rồi những nhân vật ấy dắt nhau đi qua những giới hạn của không gian, thời gian, “thây kệ thiên đường và địa ngục” để sống với những phần người rất thật của mình. Khi tình yêu được định nghĩa giản dị là thứ tình người gần người để sưởi ấm những mảnh linh hồn cô đơn, lạnh giá, thì, tình yêu ấy mới thực bất tử.

Đi xem phim. Chỉ là để hiện thực hóa những cảm xúc khác ra bằng hình ảnh và lời nói, và hy vọng sẽ vui sướng khi có được cảm giác đồng cảm. Ấy vậy mà chỉ thấy lê thê, với phần nhạc dẫn dắt khá u ám và hụt hẫng. Phim trần trụi hóa cảm xúc ấy nên không thể ngăn người ta cười cợt, bàn tán hay so sánh… Vì có lẽ, chính tôi cũng sẽ như những người đó, nếu chẳng may mắn được đọc trước quyển sách trong cái tâm trạng hệt như khi Toru gào thét giữa bốn bề dậy sóng.

Mà thôi, tôi chẳng thể là một nhà phê bình để xét nét từng chi tiết cắt bỏ nhát gừng, từng khuôn hình lê thê…. Chỉ là yêu cái cách cả truyện lẫn phim đã vẽ ra một bức tranh quá đẹp để dắt cảm xúc con người. Chỉ là yêu cách người ta có thể nói năng với nhau tự nhiên đến vậy, thực thà đến vậy mà không sợ người kia phiền lòng….

Có lẽ tất cả đã là định mệnh.

Như cái đêm sinh nhật tuổi 20 của Naoko.

Như cái lần Reiko đến thăm Toru với cây guitar cũ kỹ.

Như khi chàng gọi cho Midori và tự hỏi: “Mình đang ở đâu?” giữa chốn mênh mông vô định…

Như đúng vào thời điểm đó, tôi đã nương nhờ trái tim mình giữa những trang viết và yêu khu rừng ấy như một phần cuộc sống của chính mình.

Và… không một ai có thể:

Đổi thay điều đó!

SG, 13/1/2011

Giữa một đêm cuối năm…

a_lonely_night_84

“ Khi đêm đã lần mò vào căn gác trống

đăm đắm một màu

Và những ngọn đèn không còn đủ sức

hắt bóng mình ra sau….”

Sắp đi ngủ. Ấy vậy mà lại muốn
làm một bài thơ. Nhưng khổ nỗi khi bắt đầu ngắc ngứ và lại càng không thể nào
kết thúc chính cái ngắc ngứ ấy và bứt ra được một dòng một chữ nào. Đầu cứ mụ
mị ra và những thứ đáng nhẽ nên quên, nghĩ rằng cần quên và đã quên lại ùa về. Lại
rõ mồn một và mình như đang sống lại những cảm giác quá ư xúc động đó.

Sao ấy nhỉ? Sao lại có những suy
nghĩ điên khùng và lạ lẫm như vậy nhỉ? Mấy ngày nay đã rất vui vẻ, đã hoàn
thành những kế hoạch be bé quá ư hoàn hảo. Mới nãy còn đi ăn uống tưng bừng với
mấy đứa em và bàn tính về một cuộc ăn chơi tưng bừng khác. Lại đang chuẩn bị
cho một chặng đường mới chưa biết sẽ ra sao nên không nghĩ được gì. Bài vở cho
số tết cũng chuẩn bị xong xuôi cả, cẩn thận cho từng số của mỗi tờ báo. Những
mục cần làm cũng ghi ra rõ ràng trên Sticky Note. Cứ làm như thể mình đang
chuẩn bị đi đâu đó rất xa và gói ghém đầy đủ hành trang để khỏi phải lớ xớ ngẩn
ngơ nơi đất lạ vậy. Ấy thế mà vẫn không gom đủ những cảm xúc vỡ vạc linh tinh nhẽ
ra nên tống cả vào túi rác dọn dẹp lúc chiều mới phải.

Vừa đọc xong “Đèn không hắt bóng”.
Mạch chuyện nhàn nhạt với những nhân vật cố giấu những cái tôi cô đơn cùng cực
vào trong khiến mình bức bối đến khó thở. Ấy nên nhây mãi đến gần 5 ngày mới
xong. Tự hỏi tại sao có thể sống mà không thể bùng nổ mình ra, chỉ dồn nén tất
cả mọi thứ ẩn ức vào một ngọn đèn vàng vọt không hắt bóng rồi lụi tàn cũng
nhanh đến như vậy? Cớ sao con người ta có thể đối xử với nhau như thể những kẻ
không quen biết sau những đắm say vô tận đến như thế? Vì lý do gì, những người
trong quyển tiểu thuyết ấy yêu đương, trách giận, khóc cười, lẳng lơ, ghen
tuông, dằn vặt, thương hại, chua xót cứ như qua một bức vách và mọi thứ cứ ong
ong hòa lẫn như một mớ tạp âm trong cái không khí buồn tẻ, ngốt ngát đầy mùi
thuốc sát trùng trong cái bệnh viện đó? Nhưng đã khóc ở chính cái đoạn cuối
giản đơn khi Noriko đọc bức thư tuyệt mệnh của Naoe. Khi lòng chẳng còn hồi
hộp, không chút mong đợi nhưng thực sự hoang mang và trống trải cực độ. Cảm
giác như chính mình đang chôn chân vào những con đường phủ đầy tuyết, lê theo
từng bước chân vô vọng của Noriko đi tìm hình bóng người yêu trên từng con
đường, từng góc quán cũ dẫu biết rằng người ấy sẽ không bao giờ xuất hiện. Cảm
giác khi cánh nơi góc quán mở ra, ta giật mình ngước lên và phát hiện rằng giữa
muôn ngàn khuôn mặt sẽ hiện ra rồi khuất đi trong tích tắc, sẽ không còn thấy
con người quen đến mức như là một phần máu thịt, gần đến mức như chạm vào tim
nhau nhưng không còn ở đó để nắm níu hay vỗ về ta nữa. Ngạt thở đến không chấp
nhận được. Khi Noriko bật lên suy nghĩ của nàng: “Đêm sẽ tàn, mặt trời sẽ mọc, một buổi sáng mới sẽ bắt đầu, và cái
khoảnh khắc ấy sẽ đến. Không thể nào mọi vật trên thế gian đều vẫn như cũ, mà
trên chính cái thế gian này lại không có Naoe. Không có thể nào như thế được!”
Thì
khi đó, một cảm giác hành hạ đau đớn cho chính niềm tin của ta chợt vỡ bục như
đã bị hủy hoại, bị băng di một cách đáng thương xót tự thuở nào.

Một lần nữa, trước khi đột ngột
phụt tắt, ngọn đèn ấy lóa lên chói mắt.

Và bỏ ta lại trơ trọi giữa lòng
đêm!

Sài Gòn, đêm cuối năm

27-12-2010

Đôi lời gửi Cô Tiên Xanh….

nhin lai chinh minh283649

Không nhớ là từ hồi nào, em chỉ tập trung vào đọc sách truyện đấm đá bắn
giết, tình củm mùi mẫn, phiêu lưu đứng tim…, suy luận tư duy biện chứng tè le…
của người lớn. Thỉnh thoảng, rảnh lại chúi mũi hí hố với truyện tranh Nhật Bản.
Thế nên hôm nay, rất vui khi có dịp gặp lại Cô do con nhỏ em họ cho mượn, em lại
nhào vô đọc ngấu nghiến….

Lâu lắm rồi, dễ đến cả chục năm mới đọc lại truyện của Cô. Hơn một chục năm
có lẻ. Vậy mà, em không khỏi ngạc nhiên đến…chưng hửng khi thấy truyện của Cô
vẫn y xì như chục năm trước. Nghĩa là vẫn cuốn truyện mỏng le mỏng lẹt ( để xứng
với 5000 đồng chăng?), vẫn nét vẽ đơn giản ngây ngô, những câu chuyện lòng vòng
trong trường lớp, gia đình với cha mẹ, anh em, bạn bè. Cốt truyện thì đại loại
có một đứa bé hư hoặc bị hiểu lầm rồi được Cô- một chị tiên vẫn khuôn mặt na ná
như ngày xưa ấy, hiện ra hỡi ơi ven đường, dưới đáy nước hay trong giấc mộng
hoặc giả ra bạn bè người than với nhân vật chính rồi khuyên bảo, nói những câu
giáo huấn kiểu: “Năm điều Bác Hồ dạy” rồi (tất nhiên) cô bé cậu bé nọ nhận ra
lỗi lầm, trở thành người tốt được thầy yêu bạn mến, ba mẹ tự hào…

Em chẳng bàn đến tính tích cực về truyện của Cô vì dù sao bộ truyện vẫn được
tái bản đều đều tức là vẫn có một đối tượng độc giả nhất định, với những bậc phụ
huynh “trung thành” yên tâm tuyệt đối khi cho con mình mua và xem những cuốn
truyện này (ít nhất Cô tiên xanh chả ăn mặc…hở hang được!). Chỉ là, em lấn cấn
một chút về cách mà người ta đã bỏ công cho Cô nghĩa-vụ-dạy- dỗ các em nhỏ nước
ta.

Như đã “khoe” từ đầu, em đọc truyện Cô từ khi còn nhỏ, tức là ngót nghét phải
trên 12 năm và nhớ là đã rất thích Cô ạ. Những mẩu chuyện ngắn vừa đủ với trẻ
nít với cốt chuyện khá dung dị dễ hiểu. Nhưng nếu lấy lý do đó mà mấy người
“khai sinh” ra Cô chẳng thèm thay đổi, chẳng quan tâm đến việc “nuôi” một nhân
vật điển hình cho truyện tranh Việt như Cô để cùng “lớn lên” theo thị hiếu của
những em nhỏ thời nay thì rõ ràng họ đang làm một người cha người mẹ… vô trách
nhiệm.

Nếu ngày xưa, có ai đó bảo: nếu con/cháu/em/bạn làm điều tốt Cô tiên sẽ
thích, Cô tiên không ưa những kẻ nói dối, Cô tiên chuyên đi trừng trị những kẻ
xấu… thì có thể (chỉ là có thể thôi) một đứa con nít thời đó sẽ tin, nhưng nếu
thời buổi này, nói câu đó với một đứa bé thì rõ ràng nếu tin, nó có thể là một
đứa bé ngoan, chứ chắc chắn không phải là đứa bé thông minh! Một đứa bé chỉ cần
thông minh “tầm tầm” thôi không thể nào chấp nhận những chi tiết, những khuyên
dạy đầy tính khiên cưỡng ra rả như tụng kinh của mấy ông cụ, bà cụ, cô giáo khơi
khơi nào đó tự nhiên xuất hiện cái rầm trong truyện. Một đứa bé, mở ti vi ra là
thấy những sữa DHA, làm sao để nhốt con voi vào tủ lạnh, mắt cận nhiều đi ốp,
lưng gù vì những cái cặp nặng trình trịch, lướt tay trên keyboard còn giỏi hơn
cầm muỗng múc cơm thì nó không thể nào tin là trên đời này có một cái Cô tiên
xanh nào đó, mặt mũi thì bình thường (thậm chí xấu!), dây nơ gì búa xua trên
mình, cứ cầm cây đũa hết sức sến hiện ra đòi trị tội nó vì nói dối hay ghen tỵ
với bạn bè! Đứa bé tuổi mới lớn đó cũng không thể thích được một câu chuyện dễ
hiểu như 1+1=2 trong khi quanh nó là những món giải trí còn hấp dẫn hơn, ít nhất
là để nó còn có cơ hội vận dụng cái đầu của nó để quyết định làm tính cộng hay
là trừ! Đó là còn chưa kể, Cô còn đưa ra những lời khuyên té ghế…đỡ không muốn
nổi đại loại như: “Không phải chỉ có việc gì mình làm thì mình mới
nhận. Nhận lỗi thay cho người khác, không phải là bao che, mà đó là giúp đỡ em
ạ!(?!)”

Em nói thiệt với Cô, ngày xưa em đã từng thích mấy loại truyện kiểu này vì
tivi nhà em chả có cáp với hàng chục kênh hấp dẫn, em đã từng mê Cô vì nhà em
nào có internet để có thể tha hồ coi cả những tập truyện tranh vẽ hết sức đẹp
trước cả khi nó xuất bản! Ấy thế mà hồi đó em cũng đã không tin. Thế thì dựa vào
đâu, người ta tin rằng những cuốn truyện đơn giản về hình thức, khiên cưỡng về
nội dung và ngây ngô về tư duy logic như truyện của Cô có thể khiến cho tụi
thiếu nhi nó làm theo và hướng thiện một khi chúng chẳng thèm tin lấy một mảy
may??? Tụi nhỏ (trong đó có nhỏ em họ) nó vẫn xem đơn giản vì xem loại truyện
này nó ngắn ngắn, nó không bị cha mẹ nó cấm và đặc biệt vì… nó có mấy trang
tranh hài hước cuối cùng! Có đứa còn lật ra chỉ coi mấy trang này trước tiên.
Ngoài ra, hết truyện còn có những mẩu giải đáp khá hay nhưng nội dung đơn giản
thậm chí còn chèn hình minh họa bằng mấy hình ảnh trong….  clipboard của
Microsoft Word!

Phải, chúng ta, những người đã từng là trẻ con và sẽ nuôi dạy trẻ con luôn muốn
được đọc những cuốn truyện hay, những cuốn truyện mà trong đó, chúng ta sẽ được
xem những trang tranh đẹp, cuốn hút, sẽ có những nhân vật mang tới những thông
điệp vui nhộn nhưng không kém phần lý thú, có số phận để nhẹ nhàng dạy cho chúng
ta tình thương, trách nhiệm bằng chính nội dung và tính cách nhân vật đó. Ở đời
này chúng ta đã bị quá nhiều kẻ giáo huấn rồi, chúng ta không cần phải bị một bà
tiên ông bụt nào khác giáo huấn ngay cả trên trang truyện mà chúng ta muốn đọc
để giải trí nữa! Cổ tích nó cũng có bà tiên ông bụt nhưng nó logic ở chỗ nó
thuyết phục bằng những tình huống rõ ràng như một bài toán phân tích từ từ cho
ra kết quả và Tiên Phật chỉ là cái máy tính trợ giúp cho ta hiểu lẹ, chứ nó
không cho cái đề bài rồi suy ra cái đáp án trời ơi ngay lập tức chỉ vì… Cô
Tiên Xanh nói thế!!!

Chúng ta chẳng vĩ mô đến mức chỉ biết đổ cho nền truyện tranh chúng ta dở,
tác giả truyện tranh không có đất sống nên chỉ tái bản lại những cái dễ dãi mà
không muốn phát triển thêm lên. Chỉ là chúng ta thấy buồn khi người ta không
thấy là trẻ em cũng là sinh vật biết suy nghĩ chứ, suy nghĩ của các em ấy cũng
phát triển theo sự phát triển chung của truyện tranh thế giới chứ! Một khi người
ta chỉ coi trẻ em và cả phụ huynh của chúng chỉ xứng đáng nhận những gì kém cỏi
người ta có thì rõ ràng họ đang phủ nhận chính tầm trí tuệ của trẻ em Việt nói
riêng và người Việt nói chung.

Nếu mà bây giờ Cô hiện ra trước mặt em, em sẽ tha thiết xin cô một điều thôi:
“Cô tiên xanh ơi, cô có thể vui lòng “bàn giao” lại nhiệm vụ của cô cho Chú Tiên Hồng hay Ông Bụt Râu Đỏ nào đó được không? Tụi em cứ nhìn thấy cô mặc mấy bộ đồ cải lương hiện ra hiện vô, ngán quá rồi cô ơi!”

Trân trọng

SG,5/12/2010