những tháng ba nơi miền quên–nhớ

BeFunky_null_2vvv222.jpgn h ữ n g   t h á n g   b a   n ơ i   m i ề n   q u ê n – n h ớ

tháng ba trốn nóng giữa phố, nắng
nhuộm rực khoảnh trời, đương qua xuân
cơn mơ trở giấc giữa trưa vắng
khoảnh lòng nhổm dậy giữa bâng khuâng

ai đi bỏ lại miền quên – nhớ
ảo ảnh một thời mưa phủ mây
lời hứa ngàn đời không kiểm chứng
lâu lắm chẳng còn rảo qua đây

ngọn tóc nhớ, lời xưa vụng dại
ngón tay đo đếm, cũng… trăm lần
mắt tròn hụt hẫng. kìa! ngơ ngác
vành môi cong, nuối, chút thanh tân

tháng ba lạc bước giữa quên – nhớ
hụt chân trầy xước, ngã, trầm luân
chẳng cầu mong nhớ, vì đâu nhớ
quên là thập tự, treo cố nhân

người đừng cố nhớ, cứ thôi nhớ
như hơi thở gấp, cũng ly bôi
bao lời hứa nhạt, theo nắng nhạt
ta nhặt ngày cũ đã quên, rồi…

sg, 26.3.2015

Những mớ đời riêng

1511096_10204665734034853_6020237081965991881_n

(Viết cho những ngày quá nhiều nỗi buồn và biến động…)

Có những đêm buồn quá khóc một mình
Nhìn khoảnh lòng vỡ tứ tung ra quá nửa
Những mớ đời riêng từng chôn sâu vào đó
Đã bao giờ lại muốn đào xới lên?

Nếu có lúc nào anh chợt kể cho em
Bao khoảnh khắc ngọt ngào của một thời đã cũ
Cái thời mà em với anh còn là những kẻ lạ đi ngang chẳng bao giờ nghĩ
Mình – một thời gian rất dài sau đó, rồi sẽ yêu

Lũ chúng ta- những kẻ đã tổn thương nhiều
Loay hoay trong lớp áo xống của cái gọi là “Thời trẻ trâu” hoang mang vô độ
Yêu đến kiệt cùng và bùng lên như ngọn lửa
Hòng cháy mãi cho đến lúc tàn chiếc bấc đèn “Thuở tình si”

Những đoạn đường mà chúng ta đã từng đi
Những con người mà ta đã từng thương say đắm
Lảo đảo bước qua những mê man bất tận
Và dẫm lên cả những nỗi đớn đau khó có thể đặt bất cứ một danh xưng

Ấy vậy mà tất cả rồi chỉ còn là những câu chuyện xa gần
Như thể chúng ta đang rao bán một mớ những-cái-tên giữa chợ đời tấp nập
Và nhớ quên chỉ giản đơn như việc ra giá- tính tiền-rồi-đi mất
Chỉ còn lại ký ức chính là thứ phải trả cho những ngày rong ruổi để trưởng thành

Đến một lúc nào đó ta phải tập mỉm cười
Và rộng lòng khi người mới nhắc về một cái tên gọi là Người-Cũ
Bởi chính ta cũng chính là một người -cũ -khác
Cũng mong có đôi lần được nhắc đến trên vành môi ai đó, như thể niềm vui

Bởi chúng ta vẫn thay phiên đóng các vai lẫn cho mình đấy thôi
Mới-cũ, lạ-quen rồi đổi thay chỉ trong một tích tắc
Chỉ có những yêu thương ở-đây và ngay-bây-giờ là thật
Khi mớ đời riêng này hiện tại thuộc về nhau…

Thế thì ngày mai dù có ra sao nữa…
…cũng có sao đâu…?

SG, một ngày cuối năm…

Yun

Những ngày vô hình

14348_10204171538920284_1214617535186948990_n(21/11/2014- GP-Where we belong to…)

Có những ngày yên tĩnh
Nắng cũng rỏ khẽ khàng
Chạm phớt vào nỗi nhớ
Phút chốc, chợt vỡ toang

***

Trời chiều mưa đổ vội
Từng giọt tuột qua tay
Thương người đi ngoài phố
Tóc phai theo tháng ngày

***

Nắng mưa đến rồi đi
Như Sài Gòn đỏng đảnh
Đêm cuối năm rất lạnh
Co cụm giữa dòng người

***

Xoay tới rồi xoay lui
Rẽ trái rồi rẽ phải
Những mặt cười giả lả
Mà vô sắc, vô hồn

***

Vài dòng thư viết vội
Cũng trôi vào lặng thinh
Trong một ngày nhàn nhạt
Ta thấy ta vô hình…

Yun
SG, 25.11.2014

Đi ngang quá khứ

10592971_10203519761786263_1455860698656985413_n

Một ngày chợt bước qua
Cung đường tên Quá Khứ
Có hồng gai đưa lối
Có đá nhọn dẫn đường

Có bàn tay thơm hương
Có đôi chân máu rỏ
Giọt nước mắt vẫn còn
Nằm đau trong lá cỏ

Đi xuôi về miền nhớ
Nhận ra ngược chiều thương
Tự nhủ lòng đừng nhói
Bởi đốm nắng bên đường

Một lối nhỏ êm ru
Bấy giờ không còn bước
Lòng này thôi đã nguôi
Cứ thế mà đi tới

Một con đường cát trắng
Một con đường rêu xanh
Cách chia đoạn đời cũ
Nói chi đến song hành

Có quãng đời anh tới
Có quãng đời em qua
Chẳng bao giờ chung lối
Chẳng bao giờ… của ta…

Yun
SG, 18.8.2014

Làm ơn đi!

55255129-1254187349-tinh-dau-cua-em-2(Viết cho những nỗi đau vô thức, những điều vô minh. Và cho những người phụ nữ tôi thương như chính mình!)

Chừa cho nhau lại một chút tổn thương đi

Để ta đừng cố cười lơi như những kẻ ngốc không biết gì

Đừng tỏ vẻ như quá khứ đã đóng sập

Để tránh cho nhau những đêm dài đầy nước mắt

Chỉ để lặng thinh và tự hỏi mình

Tất cả chẳng còn gì ý nghĩa khi ta thành người dưng cả trong sự tôn trọng xã giao cố hữu

Để thản nhiên khoe những chiến tích

Để toe toét trưng bày những niềm vui quá khích

Để vô tư phơi phóng niềm hạnh phúc mới đến nỗi chưa kịp đặt một danh xưng? Continue reading

April me, again!

Ảnh

Vậy là đã hai năm từ hồi đọc Nỗi buồn chiến tranh.

Mình có thói quen phân chia những quãng đời bằng những kỷ niệm sâu sắc, những quyển sách gây ấn tượng mạnh, những bộ phim tuyệt vời đã xem chứ không đơn giản bằng ngày tháng hay tuổi tác như khi tôi 20, 25… giống mọi người. Ví dụ như hồi đọc Rừng Na Uy, hồi đọc Nỗi buồn chiến tranh, hồi ôn thi Quốc Gia, hồi mới Tốt nghiệp ĐH, hồi làm ở công ty cũ, hồi quen A, B C, hồi rời xa C, D E… hay gần đây nhất là hồi xem Doctor Who chẳng hạn… Khi nhắc về những cột mốc đó, hay có điều gì gợi nhớ về chúng, mình có thể không nhớ rõ ngày tháng nhưng khi có thể cảm giác rõ những điều mình nghĩ, những cảm giác mình đã trải qua rõ ràng, minh xác đến tận chân tơ kẽ tóc.

À và vì nhúng ký ức vào lớp vỏ của những kỷ vật, kỷ niệm nên mình là con người đa mang, ưa hoài cổ. Và cũng vì lẽ đó, kiểu người như mình thường khổ tâm. Hehehe. Continue reading

Thơ xuôi cho tháng ba…

You-cannot-be-good-enough-for-everybody-but-you-will-always-be-the-best-for-the-one-who-deserves-you.(Viết cho một mùa kỷ niệm- nơi định mệnh gặp gỡ, là điểm kết thúc và cũng là chốn bắt đầu…)

Ba năm. Những nẻo đường hai lăm vẫn vàng nắng. Nhưng một thời xa vắng, đã trôi mải miết về cõi hư vô…

Nếu một ngày nào đó tôi gặp lại tôi. Giữa một lối cũ đã rời xa nơi miền khác. Những khúc thơ tình vàng xưa như khúc hát. Những bước chân lạc điệu và những khung trời chao chác. Khi tôi hát, khi tôi mơ, khi tôi yêu dại khờ. Và khi tôi từng hơn một lần vỡ tan nát. Vì người. Continue reading

Đêm thoát sinh

Image(Cho một đêm cuối năm và những điều sau cuối….)

Khi có một ánh sao băng chói lòa băng qua bầu trời

Ai biết rằng có người đang lặng lẽ chìm vào bóng tối?

Khi người cười vui trong một sớm rất vội

Ai thấy giọt nước mắt buồn đang đóng tuyết giữa một tối mùa đông?

***

Một ngày mỏi mệt đi về chỉ mơ thấy bếp lửa hồng

Mơ thấy một khuôn mặt rất quen đang chờ đợi

Một lời chúc ngủ ngon trong đêm mịt mù rã rượi

Một vòng tay ấm áp giữa phố phường đang vội vã reo mừng

***

Ở nơi ấy ai đang nâng niu ân cần

Ai đang hạnh phúc nép mình vào một tấm vai rộng

Ai đang uống mừng, đang reo hò chúc tụng

Ai đang thì thầm những lời thề hứa nồng nàn hạnh phúc nhiều hơn một lần

***

Ở nơi này chỉ có tiếng thạch sùng

Có một đêm dài hoang hoải đợi chờ bình minh mau tới

Đường Sài Gòn những giao lộ nối nhau trăm mối

Lối đi nào cho một kẻ khất thực tình xa có thể đến, có thể dừng để thấy bớt chơi vơi?

***

Đường đời ta đã qua muôn dặm người ơi

Có biết bao nhiêu cái gọi là “Đường xưa và “Người cũ”

Có những điều tưởng chừng là trước mặt

Giờ ngoái đầu lại chỉ thấy xa mịt mù và bóng tối hút mắt phía sau lưng…

***

Tạm biệt thôi những lối cũ rêu phong

Nơi mùa đông chỉ có giá băng và sự im lặng mục nát chết điếng

Đến con thạch sùng trên tường cũng cúi đầu im tiếng

Mặc niệm cho những tháng ngày buồn chẳng có điểm tựa đang lên cõi niết bàn…

***

Một ngày – như hôm nay- rồi sẽ vỡ tan

Trong ký ức thẳm sâu như một vết sẹo buồn mãi mãi

Trong tâm trí những điều còn sót lại

Sẽ chỉ là chiếc bóng nhỏ- ở đây- ngay lúc này- ủ mình tịnh độ để siêu sinh!


Sài Gòn, 22/12/2013

***

After all, that haunted Moment, it came.

Today is their WD.

I don’t wanna talk anything, text anything or share anything coz I wished him all my best wishes for his whole life.

I don’t need he would remember about me. I just wanna he forget me forever and ever. Then he could live his happy life fully.

We had the best time together. Thanks for loving me, eventhough in a short time, coz you did it perfectly and so did I. And it’s enough for a journey of our lives. I will keep everything sleep in the bottom of my heart and buried in the deep of my head.

Sometimes, Forgetting is a Choice, Forgiveness is a Gift and Silence is a Best Wish!

Hope you will be happy with your efforts…

And that’s all.

Farewell, my 1st love, 4ever and ever!


SG, 2013, the coldest winter

Ever wonder about what he’s doing
How it all turned to lies
Sometimes I think that it’s better
to never ask why

Where there is desire
There is gonna be a flame
Where there is a flame
Someone’s bound to get burned
But just because it burns
Doesn’t mean you’re gonna die

You gotta get up and try, try, try
You gotta get up and try, try, try
You gotta get up and try, try, try

Funny how the heart can be deceiving
More than just a couple times
Why do we fall in love so easy
Even when it’s not right

Where there is desire
There is gonna be a flame
Where there is a flame
Someone’s bound to get burned
But just because it burns
Doesn’t mean you’re gonna die
You gotta get up and try, try, try
You gotta get up and try, try, try
You gotta get up and try, try, try

Ever worried that it might be ruined
And does it make you wanna cry?
When you’re out there doing what you’re doing
Are you just getting by?
Tell me are you just getting by by by

Where there is desire
There is gonna be a flame
Where there is a flame
Someone’s bound to get burned
But just because it burns
Doesn’t mean you’re gonna die
You gotta get up and try try try
You gotta get up and try, try, try
You gotta get up and try, try, try
You gotta get up and try, try, try
You gotta get up and try, try, try
You gotta get up and try, try, try
You gotta get up and try, try, try

You gotta get up and try, try, try
You gotta get up and try, try, try