NHỚ “THẦN ĐÈN” ROBIN WILLIAMS!

Bài mình từng viết về ông ở đây!

Hôm nay là 11.8.

Vậy là đã tròn 3 năm sau ngày mất của Robin Williams (1951-2014) một trong những diễn viên mình nể phục và yêu mến nhất Hollywood.  Continue reading

Advertisements

[Truyện ngắn] Con chuột chết giữa ngày mù khô

LeHungTrong04Câu chuyện kể về một con chuột già, kiếm ăn trong một ngày thành phố nọ xảy ra hiện tượng mù khô (*). Nó nghe hai ông bà chủ nhà nói chuyện với nhau về những sự lạ khi bầu trời chuyển sang một màu mù mờ. Chuyện mù khô có ảnh hưởng gì đến cuộc đời của một con chuột hay không? Dường như, chẳng hề có chút gì liên quan.

Nhưng cuối cùng, có những thứ tưởng vô thưởng vô phạt lại có thể ảnh hưởng đến những sinh vật nhỏ bé nhất trong xã hội bằng cách này hay cách khác. Cũng như những điều tưởng chừng rất vĩ mô, xa vời lại trở nên gần gũi đến mức thay đổi số phận của cả những kiếp sống bé nhỏ, dửng dưng với mọi biến động môi trường…

Một cảm tác trong những ngày mù khô giữa phố…

Continue reading

C ó n h ữ n g n g à y

11224365_10205933027076387_4474800711298825878_nC ó    n h ữ n g    n g à y   b u ồ n   n h ư    t h ế   đ ấ y…

Có những ngày chỉ muốn mắt nhắm nghiền
Tai không nghe, cũng chẳng cần phải nói
Bởi cuộc đời chẳng bao giờ hiểu nổi
Giữa triệu người vẫn thấy quá đơn côi…

Ngồi xuống đây, ngồi xuống một mình thôi
Nghe câm lặng, hai vai không điểm tựa
Tim khắc khoải giữa hai đầu nỗi nhớ
Mưa xuống rồi, má ướt nước không tên

Có những ngày chợt thấy quá chênh vênh
Cây quạnh quẽ, đứng chờ người lặng lẽ
Vì đâu phải có muôn chuyện để kể
Là dễ dàng trút lời như lá thu…?

Nằm xuống đây, nằm xuống giữa êm ru
Muôn trùng đêm nghe như hơi thở khẽ
Khép mi lại và đôi môi hát nhẹ
Một lời buồn, giống hệt nỗi hoang vu…

SG, 8.2015
Yun

những tháng ba nơi miền quên–nhớ

BeFunky_null_2vvv222.jpgn h ữ n g   t h á n g   b a   n ơ i   m i ề n   q u ê n – n h ớ

tháng ba trốn nóng giữa phố, nắng
nhuộm rực khoảnh trời, đương qua xuân
cơn mơ trở giấc giữa trưa vắng
khoảnh lòng nhổm dậy giữa bâng khuâng

ai đi bỏ lại miền quên – nhớ
ảo ảnh một thời mưa phủ mây
lời hứa ngàn đời không kiểm chứng
lâu lắm chẳng còn rảo qua đây

ngọn tóc nhớ, lời xưa vụng dại
ngón tay đo đếm, cũng… trăm lần
mắt tròn hụt hẫng. kìa! ngơ ngác
vành môi cong, nuối, chút thanh tân

tháng ba lạc bước giữa quên – nhớ
hụt chân trầy xước, ngã, trầm luân
chẳng cầu mong nhớ, vì đâu nhớ
quên là thập tự, treo cố nhân

người đừng cố nhớ, cứ thôi nhớ
như hơi thở gấp, cũng ly bôi
bao lời hứa nhạt, theo nắng nhạt
ta nhặt ngày cũ đã quên, rồi…

sg, 26.3.2015

Những mớ đời riêng

1511096_10204665734034853_6020237081965991881_n

(Viết cho những ngày quá nhiều nỗi buồn và biến động…)

Có những đêm buồn quá khóc một mình
Nhìn khoảnh lòng vỡ tứ tung ra quá nửa
Những mớ đời riêng từng chôn sâu vào đó
Đã bao giờ lại muốn đào xới lên?

Nếu có lúc nào anh chợt kể cho em
Bao khoảnh khắc ngọt ngào của một thời đã cũ
Cái thời mà em với anh còn là những kẻ lạ đi ngang chẳng bao giờ nghĩ
Mình – một thời gian rất dài sau đó, rồi sẽ yêu

Lũ chúng ta- những kẻ đã tổn thương nhiều
Loay hoay trong lớp áo xống của cái gọi là “Thời trẻ trâu” hoang mang vô độ
Yêu đến kiệt cùng và bùng lên như ngọn lửa
Hòng cháy mãi cho đến lúc tàn chiếc bấc đèn “Thuở tình si”

Những đoạn đường mà chúng ta đã từng đi
Những con người mà ta đã từng thương say đắm
Lảo đảo bước qua những mê man bất tận
Và dẫm lên cả những nỗi đớn đau khó có thể đặt bất cứ một danh xưng

Ấy vậy mà tất cả rồi chỉ còn là những câu chuyện xa gần
Như thể chúng ta đang rao bán một mớ những-cái-tên giữa chợ đời tấp nập
Và nhớ quên chỉ giản đơn như việc ra giá- tính tiền-rồi-đi mất
Chỉ còn lại ký ức chính là thứ phải trả cho những ngày rong ruổi để trưởng thành

Đến một lúc nào đó ta phải tập mỉm cười
Và rộng lòng khi người mới nhắc về một cái tên gọi là Người-Cũ
Bởi chính ta cũng chính là một người -cũ -khác
Cũng mong có đôi lần được nhắc đến trên vành môi ai đó, như thể niềm vui

Bởi chúng ta vẫn thay phiên đóng các vai lẫn cho mình đấy thôi
Mới-cũ, lạ-quen rồi đổi thay chỉ trong một tích tắc
Chỉ có những yêu thương ở-đây và ngay-bây-giờ là thật
Khi mớ đời riêng này hiện tại thuộc về nhau…

Thế thì ngày mai dù có ra sao nữa…
…cũng có sao đâu…?

SG, một ngày cuối năm…

Yun

Những ngày vô hình

14348_10204171538920284_1214617535186948990_n(21/11/2014- GP-Where we belong to…)

Có những ngày yên tĩnh
Nắng cũng rỏ khẽ khàng
Chạm phớt vào nỗi nhớ
Phút chốc, chợt vỡ toang

***

Trời chiều mưa đổ vội
Từng giọt tuột qua tay
Thương người đi ngoài phố
Tóc phai theo tháng ngày

***

Nắng mưa đến rồi đi
Như Sài Gòn đỏng đảnh
Đêm cuối năm rất lạnh
Co cụm giữa dòng người

***

Xoay tới rồi xoay lui
Rẽ trái rồi rẽ phải
Những mặt cười giả lả
Mà vô sắc, vô hồn

***

Vài dòng thư viết vội
Cũng trôi vào lặng thinh
Trong một ngày nhàn nhạt
Ta thấy ta vô hình…

Yun
SG, 25.11.2014

Khoảnh trời cũ

15670_10203628877754094_7568221606214102589_n(Viết cho tôi. Và ngôi nhà cũ..)

Có một khoảnh trời tôi về chiều nay
Đã không còn an yên nữa
Phía dưới những đổ nát và vôi vữa
Là một nếp cửa xanh
Là một chiếc kệ sách
Là vài chấn song gỗ

Đứa cháu nhỏ thơ thẩn chơi bên hiên nhưng buồn lũ rũ
Ngó lên bức tường trống hoác,
Nó lí nhí hỏi : “Nhà con đâu?”
“Người ta đập mất rồi!”
Nó ngẩng cười nhưng đôi mắt non ngơ ngác
Nghe thấy lòng một thoáng tan tác
Thương cháu, cháu tôi!

Một khoảnh chiều thiếu gió nhưng đủ chơi vơi
Tôi nhớ ra mình cũng từng là trẻ dại
Bao nhiêu yêu thương và giận hờn từng bỏ lại
Trên mỗi một tấc đất nơi này
Nơi người lớn bám trụ để sinh cơ lập nghiệp đến hôm nay
Nơi lũ cháu con hè nhau lớn lên trong những bữa tiệc vui ồn ào, rộn rã
Nơi lũ chúng tôi xúm xít nhau giật cô hồn, hò hét đá banh tưng bừng một góc hẻm
Nơi cô đơn tận cùng khi tôi khép khung cửa tiễn chân người

Rồi một ngày mảnh đất này lại được lấp đầy thôi
Rồi chim chóc sẽ lại kéo về vui như cũ
Rồi lũ chúng tôi sẽ lại xúm xít nhau trong một ngày không còn ủ rũ
Nhưng ai sẽ trả cho tôi một khoảnh trời xanh an nhiên của một thời tuổi trẻ
Khi nếp cửa xanh đã thiếu tay người già nhấc khung gỗ nặng tình thâm
Khi chiếc kệ sách không còn ở trên đầu nằm
Khi những chấn song không còn có chỗ giữa bức tường bê tông mới mẻ

Và tôi, đứng đây chông chênh ở nơi đã không còn-thuộc-về-mình nữa
Đếm bước chân lạo xạo trên vôi vữa
Hít cho đầy một nhịp thở rất nông
Rồi ngước to đôi mắt đã ướt nhòe
Để khoảnh trời ấy…
Chảy ngược vào trong…

Yun
Sg chiều tháng 9/2014