[Truyện ngắn] Henry đi rồi!

shutterstock_222493828_girldogpark

(Viết cho H…)

Ngày Henry về nhà, nó run rẩy trong tấm khăn lông dày, đôi mắt mới mở hấp háy tròn đen như hai hòn bi ve. Bộ lông nâu pha đen ở phần thân dưới thành một màu sẫm dễ nhận ra hãy còn ngắn ngủn. Continue reading

Advertisements

Tin ở Hoa Hồng

35546589_2163283347288649_6267385646063550464_n

“Remember, Hope is a good thing, maybe the best of things, and no good thing ever dies.” (Stephen King)

“The Shawshank Redemption” (Nhà tù Shawshank) là một bộ phim cực kỳ nổi tiếng được xếp vào hạng những bộ phim vĩ đại nhất mọi thời đại, dựa trên tiểu thuyết của nhà văn Stephen King. Trong phim, mình nhớ nhất đoạn Andy Dufresne – một nhân viên ngân hàng mang tội chung thân vì bị kết án oan nói với Ellis Boyd “Red” Redding – người bạn tù thân thiết nhất của mình rằng: “Remember, Hope is a good thing, maybe the best of things, and no good thing ever dies.”“Hãy nhớ rằng, Hi Vọng là một điều tốt đẹp, có lẽ là điều tốt đẹp nhất, và không có điều tốt đẹp nào phải chết đi cả”. Continue reading

Trú lòng giữa bão

1004784_10200854209629125_1514208022_n

(Viết cho những ai đang độc  hành lặng lẽ qua những ngày mưa bão…)

Những ngày này, mưa ập từng trận lớn vào phố bất kỳ lúc nào mà không cần lý do. Dẫu biết rằng mùa mưa đang đến, vẫn cứ nghĩ chỉ là một ngày mưa bình thường. Mà giờ thì chỉ ao ước những điều bình thường. Lẫn vào những khoảng xám đen của những cơn mưa chiều tối mặt tối mày, thấy chính mình nhẹ hẫng và tan biến không một dấu tích. Chỉ còn lại giữa trời, những nỗi niềm mông mênh như bọt nước tràn lan trắng xóa… Continue reading

C ó n h ữ n g n g à y

11224365_10205933027076387_4474800711298825878_nC ó    n h ữ n g    n g à y   b u ồ n   n h ư    t h ế   đ ấ y…

Có những ngày chỉ muốn mắt nhắm nghiền
Tai không nghe, cũng chẳng cần phải nói
Bởi cuộc đời chẳng bao giờ hiểu nổi
Giữa triệu người vẫn thấy quá đơn côi…

Ngồi xuống đây, ngồi xuống một mình thôi
Nghe câm lặng, hai vai không điểm tựa
Tim khắc khoải giữa hai đầu nỗi nhớ
Mưa xuống rồi, má ướt nước không tên

Có những ngày chợt thấy quá chênh vênh
Cây quạnh quẽ, đứng chờ người lặng lẽ
Vì đâu phải có muôn chuyện để kể
Là dễ dàng trút lời như lá thu…?

Nằm xuống đây, nằm xuống giữa êm ru
Muôn trùng đêm nghe như hơi thở khẽ
Khép mi lại và đôi môi hát nhẹ
Một lời buồn, giống hệt nỗi hoang vu…

SG, 8.2015
Yun

Cuộc đời này, vốn dĩ, rất buồn…

10891617_10204417314624523_5130178736798177395_n

Ngẫm đời một thoáng mây ngang
Đường về gói một hành trang vô thường…

Khuya nay, tôi ngồi lặng lẽ ẩn mình vào một góc, nghe đêm.

Những con chữ của khóa luận hãy còn dang dở lại bị chồng chéo lên bởi những suy nghĩ ngổn ngang và tâm tư bề bộn. Tôi ngồi đó, đối diện với trang word như bao nhiêu lâu nay vẫn thế, ngẫm nghĩ về cuộc đời này. Continue reading

Khoảnh trời cũ

15670_10203628877754094_7568221606214102589_n(Viết cho tôi. Và ngôi nhà cũ..)

Có một khoảnh trời tôi về chiều nay
Đã không còn an yên nữa
Phía dưới những đổ nát và vôi vữa
Là một nếp cửa xanh
Là một chiếc kệ sách
Là vài chấn song gỗ

Đứa cháu nhỏ thơ thẩn chơi bên hiên nhưng buồn lũ rũ
Ngó lên bức tường trống hoác,
Nó lí nhí hỏi : “Nhà con đâu?”
“Người ta đập mất rồi!”
Nó ngẩng cười nhưng đôi mắt non ngơ ngác
Nghe thấy lòng một thoáng tan tác
Thương cháu, cháu tôi!

Một khoảnh chiều thiếu gió nhưng đủ chơi vơi
Tôi nhớ ra mình cũng từng là trẻ dại
Bao nhiêu yêu thương và giận hờn từng bỏ lại
Trên mỗi một tấc đất nơi này
Nơi người lớn bám trụ để sinh cơ lập nghiệp đến hôm nay
Nơi lũ cháu con hè nhau lớn lên trong những bữa tiệc vui ồn ào, rộn rã
Nơi lũ chúng tôi xúm xít nhau giật cô hồn, hò hét đá banh tưng bừng một góc hẻm
Nơi cô đơn tận cùng khi tôi khép khung cửa tiễn chân người

Rồi một ngày mảnh đất này lại được lấp đầy thôi
Rồi chim chóc sẽ lại kéo về vui như cũ
Rồi lũ chúng tôi sẽ lại xúm xít nhau trong một ngày không còn ủ rũ
Nhưng ai sẽ trả cho tôi một khoảnh trời xanh an nhiên của một thời tuổi trẻ
Khi nếp cửa xanh đã thiếu tay người già nhấc khung gỗ nặng tình thâm
Khi chiếc kệ sách không còn ở trên đầu nằm
Khi những chấn song không còn có chỗ giữa bức tường bê tông mới mẻ

Và tôi, đứng đây chông chênh ở nơi đã không còn-thuộc-về-mình nữa
Đếm bước chân lạo xạo trên vôi vữa
Hít cho đầy một nhịp thở rất nông
Rồi ngước to đôi mắt đã ướt nhòe
Để khoảnh trời ấy…
Chảy ngược vào trong…

Yun
Sg chiều tháng 9/2014