Cớm (*) tốt, cớm xấu

Ảnh
Tác giả: Bruce Harris (Mỹ)

Rốt cuộc, cớm tốt, cớm xấu gì thì cũng hơn nhau ở chỗ nhanh tay bấm… cò súng thôi mà!

***

Jack đang ngồi trên băng ghế dài bằng gỗ sứt sẹo, cúi xuống buộc đôi bốt đã lau chùi bóng loáng của mình trong phòng thay đồ.

“Chúng ta cần nói chuyện, Jack.”

“Chuyện gì?”

Người cộng sự gác giạng chân lên băng ghế. “Nhìn tôi đây này!”

“Xời. Hẳn là nghiệm trọng lắm hả, Figgy. Chuyện gì thế?”

Sĩ quan Manny Figueroa chà hai tay vào nhau. Anh đã có mười sáu năm trong lực lượng cảnh sát. Bốn năm nữa là về hưu. “Tôi đã thấy việc cậu làm với cô gái đó hôm qua. Chúa ơi, Jack, cậu cần một sự giúp đỡ nghiêm túc.”

“Cái gì?” Gã nhìn vào mắt Manny. “Có gì xấu chứ? Cô ta đã chết rồi, chả cảm thấy gì nữa cả. Tôi đảm bảo đó. Chết tiệt, anh đã thấy xác cô ta ư?”

Manny đứng lên và giộng quả đấm chắc nụi vào tủ đồ của gã. Một vài cảnh sát khác nhìn lên. Manny hạ giọng xuống và nhìn mặt gã. “Thật là bệnh hoạn. Cậu đã sờ soạng cô ta. Tôi đã thấy cậu làm vậy. Cậu sẽ không ngừng lại ở đây đâu. Tôi nói cho cậu biết, tôi đã nôn mửa cả đêm qua khi nghĩ tới chuyện đó.”

“Quên phứt nó đi. Cái gì làm rồi thì cũng đã xong rồi. Nếu điều đó làm anh thấy khó chịu quá thể thì anh cứ yêu cầu thay thế một cộng sự khác. Thôi nào Manny, chúng ta là đã chiến hữu xưa giờ thì còn chấp chi mấy chuyện này giữa anh em với nhau.”

“Tôi không thể quên nó được. Tôi có một đứa con gái bằng tuổi đó. Chúa ơi, cậu thật bệnh hoạn và cần giúp đỡ. Cậu cần báo cáo việc đã làm cho đội trưởng.”

“Anh giỡn mặt tôi đấy hả? Không đời nào. Anh chỉ cần quên nó đi và tiếp tục làm việc. Chẳng nguy hại gì. Chẳng đụng chạm ai.”

“Không!” Manny lại bắt đầu cao giọng, rồi chợt nhận ra điều đó và hạ nó xuống. “Nếu cậu không đi gặp sếp, tôi sẽ đi. Sếp sẽ giúp cho cậu. Cậu cần điều đó!”

Gã túm lấy cái áo thun tay ngắn màu xanh da trời của Manny và kéo anh ta lại gần hơn. “Anh là cái quái gì, một gã bác sĩ ư? Chuyện này thực chất là gì đây? Bất thình lình tôi thành kẻ không tốt ư? Còn về những lần anh thấy tôi lấy tiền của bọn cặn bã thì sao, anh có bao giờ hé một lời nào đâu!”

Manny gạt tay gã ra. “Đó là sự khác biệt. Chuyện này khác. Hoàn toàn. Cái kia là tiền bẩn. Còn cậu đã đụng chạm một cô gái, Jack à. Một nạn nhân. Một đứa trẻ vô tội. Điều đó hết sức khác biệt. Cậu có thời hạn đến thứ bảy. Tôi không bỏ lơ chuyện này đâu. Đó là vì muốn tốt cho cậu thôi.” Manny vù như cơn lốc ra khỏi phòng thay đồ.

Một trong những cảnh sát la lên: “Cái quái gì xảy ra vậy? Mọi thứ đều ổn chứ?”. Gã tiếp tục buộc dây đôi bốt của mình. “Ờ, mọi thứ đều ổn cả”.

***

Gã tiến thoái lưỡng nan, nhưng đã quá thứ bảy hai ngày- đủ thời gian cho gã vơi bớt gánh nặng. Gã chẳng khó khăn gì để tìm ra Mark Kim Khâu. Cái mông gầy đét của hắn đã đổ phịch xuống trước Cửa hàng thanh toán nợ tín dụng Al như lệ thường. Mark ngồi đó, xin từng đô la từ những khách hàng trí thức mà vì lý do gì đó đã không hay không thể giao dịch với các ngân hàng. Mark đoán ra ngay khi ai đó rời ra khỏi Cửa hàng Al mà mặt mày tươi tỉnh và đang có tâm trạng chia sẻ với người khác vận may của họ. Bất chấp cái nóng, hắn vận một cái áo sơ mi bằng vải flanen dài tay. Hắn đứng lên khi thấy Jack tiến tới.

“Tôi chẳng làm gì cả.”

“Bình tĩnh nào, tao có nói mày làm gì đâu. Tao có một kế hoạch cho mày. Hai ngàn đồng nếu mày làm điều tao nói.” Gã rút ra hai cọc giấy bạc toàn tờ 100 đô la, vẫn còn mới tinh và được bọc lại, dí dưới mũi Mark. “Thơm không? Nó sẽ là của mày miễn là mày làm theo lời tao. Nghe hấp dẫn chứ?”

Mark Kim Khâu liếm môi đoạn nhìn xuống vỉa hè bẩn thỉu. “Tôi phải làm gì đây?”

“Rất dễ. Ngày mai, ở đây đúng 6 giờ sáng. Mày có làm được không?” Hắn gật đầu. “Tốt. Khi mày thấy xe tuần tra của đội tao tới, hãy ra hiệu cho tao xuống. Tao sẽ đi với Manny. Hiểu tới đây chưa?” Hắn ta lại gật đầu. “Tốt. Mày hãy bắt đầu la hét, nhảy lên hay làm bất kỳ trò gì và vẫy bọn tao ra khỏi xe. Khi Manny ra ngoài, hãy xông tới cướp cây súng của anh ta. Thế thôi. Sau đó, tiền là của mày.”

Cái đầu nứt nẻ của Mark đông cứng lại. Hắn không nói gì cả.

“Đừng lo về điều đó. Chỉ cần cố gắng đoạt vũ khí của anh ta. Sẽ có một tai nạn cho Manny. Không có gì xảy ra cho mày cả. Cứ làm điều tao nói và mày sẽ có hai cọc tiền thật khẳm ngày mai.”

Mark lắp bắp. “T-ờ-tôi không chắc. T-ờ-tôi khờ-không dây dưa với súng.”

Jack đưa cái mũi thối tha của hắn đến gần mũi mình. “Tao sẽ còng đầu mày lại đến mọt gông. Tốt hơn là mày làm theo điều tao nói. Giờ thì lặn đi. Tao sẽ gặp mày ở đây ngày mai đúng sáu giờ. Đừng làm hỏng kế hoạch đấy!”.

Jack có một chút lo lắng về Mark Kim Khâu là hắn sẽ không ló mặt ra buổi sáng mai, nhưng ánh nhìn trong đôi mắt tê liệt của hắn khi thấy mấy tờ giấy bạc khiến Jack hi vọng rằng hắn có thể thèm thuồng đủ lâu để giữ lời hẹn và làm theo chỉ đạo của gã.

***

“Khu vực tuần tra đáng yêu!” Gã nói khi cả hai bắt đầu ca trực. Manny giắt sút ngắn vào và nhìn thẳng về phía trước. Cả hai băng qua một số cửa tiệm xăm mình, ba văn phòng giao dịch bảo lãnh khác nhau và vài giao lộ hẹp trước khi gã thấy Mark Kim Khâu đang đứng trước cửa hàng Al, vẫy tay và la hét cho cả hai dừng lại. Manny và gã nhảy ra khỏi xe. Như kế hoạch, gã Kim Khâu nhảy cố nhảy xổ vào khẩu súng của Manny, Jack rút súng của mình ra, nhắm và bắn. Manny đổ gục thành đống. Gã bắn thêm một phát cho chắc ăn. Giờ thì không còn tên khốn kiếp nào có thể ra tối hậu thư cho gã nữa. Khẩu súng của gã vẫn bốc khói. Gã nhìn vào Mark Kim Khâu. Hắn không phải bù nhìn. Hắn biết điều gì sắp xảy đến với mình. “À, tao quên bảo với mày.” Jack nói. “Kế hoạch thay đổi. Thay vì 2000 đô như đã hứa, tao sẽ trả cho mày bằng mấy viên đạn.”

Jack nhắm vào ngực hắn và bắn. Hắn rít lên như một con nhóc con. Gã bồi thêm phát nữa. Tên nghiện chỉ đứng đó với cái nhìn câm lặng trên khuôn mặt. Jack nhìn vào nòng súng của mình.

Manny đứng lên. “Tôi đã nói với đội trưởng về vấn đề của cậu, Jack. Hai ngày trước. Đây là ý của sếp khi nạp đạn giả vào súng của cậu. Và tôi có lời chúc lành của ông ấy, Jack. Xin lỗi chiến hữu, sếp thực sự đã tìm ra cách giúp cậu. Nhưng như cậu đã nói, cái gì làm rồi thì cũng đã xong rồi.”

Anh ta nhắm súng xuống thấp. Gã chỉ kịp thấy một ánh chớp màu cam – xanh sáng trước khi đập mặt xuống vỉa hè. Và gã đã không bao giờ còn cảm nhận được viên đạn thứ hai nữa, viên đạn mà người ta phải mở hộp sọ của gã để lấy ra vào đêm đó.

Chú thích:

(*) Cớm: từ lóng chỉ cảnh sát

Ngọc Vân (dịch từ nguyên bản tiếng Anh “Good Cop, Bad Cop”)

Truyện đã đăng trên Tạp chí Kiến Thức Ngày Nay số 851 ngày 1/4/2014. Mọi trích dẫn xin vui lòng nêu rõ nguồn. Xin cám ơn!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s