Will Smith – Ngôi sao quyền lực

will-smith-posterNhắc đến Will Smith, người hâm mộ không chỉ ấn tượng về một nghệ sĩ đa năng, một diễn viên “chuyên trị” những vai bom tấn có thể đảm bảo doanh thu cho mọi phòng chiếu mà còn là ngôi sao da màu có nụ cười tươi tắn, một người đàn ông luôn sát cánh cùng gia đình trong hành trình chinh phục Hollywood… Continue reading

Con đường đơn độc

( A long note, for me and those who really care…)

Ảnh

“Nhưng ai có thể khẳng định, năm thứ hai khi mùa xuân về, trên mảnh đất nọ sẽ không mọc lên cỏ cây tốt tươi và hoa lá tươi đẹp?

Đã như vậy, thì có gì mà không thể buông nữa?” (Lôi Mễ)

Sớm nay, Sài Gòn thật đẹp. Nắng rất giòn và mưa cũng rất trong. Tôi lang thang một mình qua những con đường đã quá quen thuộc, ngắm nghía từng góc nhà thờ dãi dầm mưa nắng gắn bó suốt quãng đời son trẻ trên mảnh đất này.

Tôi gặp lại bạn sau 2 năm. Cả hai nói chuyện khá lâu. Rốt cuộc nhận ra rằng chúng ta đã dấn thân vào những thế giới hoàn toàn khác biệt, song may mắn rằng, vẫn chưa lạc mất nhau.

Vừa bước được một chân qua những cú sốc của mình, nên những gì bạn sẻ chia tôi hiểu hết, tôi thấu suốt tất cả. Đôi khi chẳng cần cuộc đời tạo ra những nghiệt ngã mà chỉ cần những va vấp, mắc míu trong một mối dây tình cảm thông thường cũng có thể bật ta lại như kiểu một sợi dây đàn đứt căng giật mình giữa một bản nhạc êm đềm. Dù có lúi cúi gắn lại, song bản đàn đã không còn trọn vẹn nữa… Và ta cứ mãi loay hoay nên làm như thế nào cho phải lẽ: nên ngưng đàn hay nên tiếp tục khi mạch cảm xúc kia đã bỗng dưng đứt đoạn…

Dẫu chuyện mình có vẻ chẳng liên quan gì với nhau, nhưng chúng ta đều cảm nhận như thế, phải không ấy?

***

Đến bây giờ, đúng 25 năm tồn tại trên đời này, tôi mới hiểu sâu sắc thế nào là CUỘC SỐNG.

Đó là thứ, mà mỗi con người vì chính tâm tính dễ dao động của mình, vì chính cái tôi quá lớn của mình, vì chính những nộ khí, những tham sân si của mình, vì miệng đời cay độc của loài người mà nhìn nó méo mó đi. Cũng giống như mặt trời, dù đêm hay ngày, nắng hay mưa, nó vẫn ở đó, chuyên chú chiếu thứ ánh sáng chói chang soi sáng cho mọi con người. Dù bạn có là ai đi chăng nữa, cũng đều được hưởng chung thứ ánh sáng vô tư lự ấy!

Và cứ thế, cuộc sống, chỉ đơn giản là những năm tháng chúng ta có thể sống dưới ánh mặt trời, cảm nhận được rằng mình là một thực thể sống, cảm nhận được tất cả mọi cảm giác, kinh qua đủ mọi trải nghiệm của kiếp người: vui, buồn, sướng, khổ… để hiểu sâu sắc rằng bất kỳ ai cũng phải có một sứ mệnh, một cuộc đời riêng. Có chăng, chỉ là cách chúng ta lựa chọn bước ra ngoài đón nhận ánh sáng ấm áp ấy, hay sống rúc rủi trong cái vỏ ốc của chính bản thân mình và huyễn tưởng rằng mặt trời chưa bao giờ tồn tại…

Ừ, cuộc sống đâu chỉ đơn giản như thế, mà cũng chỉ có thể đơn giản là vậy. Tất thảy mọi người đi ngang đời ta đều chỉ là những người bạn đồng hành. Rồi sớm hay muộn, lâu hay mau cũng phải rời bỏ ta theo một cách nào đó, kể cả đất sinh thành, kể cả người phối ngẫu. Quan trọng là ta chọn cách làm một hạt cát dưới chân họ, hay là một hạt cát lưu lại trong tim họ, mãi mãi cho đến khi họ mất đi.

Cuộc đời như gió qua. Chúng ta thường oán trách vì gia đình không như ý, ngoại hình không duyên dáng, trí tuệ không minh mẫn và trăm ngàn lý do khách quan khác…. Chúng ta luôn đau khổ dằn vặt vì những người đã rời bỏ, những đoạn đời đã qua không bao giờ có thể hồi lại được. Chúng ta cũng đau đớn tưởng chết đi được khi hiểu rằng một người bạn đồng hành nữa lại rời bỏ mình nhanh như khi họ đến dẫu rằng đã đến lối rẽ thực rồi. Chúng ta mãi dằn vặt mình bằng những chuỗi ngày hạnh phúc và căm hận vì những lời hứa mãi mãi chỉ là hứa hẹn mông lung và mãi mãi chẳng bao giờ thành sự thật.

Tôi cũng vậy. Tôi đã sống những chuỗi đời như thế đó. Yếu đuối vả không dứt khoát, cứ để bóng tối quá khứ ám ảnh, dằn vặt và quật ngã mình đến lần này đến lần khác trong tuyệt vọng và khổ đau. Tôi đã biến mình trở thành thứ dây leo ủy mị của cảm xúc để đến khi không còn nơi nào để bấu víu mới đớn đau nhìn ra sự èo uột của thân xác khô héo. Tôi đã sai lầm khi bộc lộ cho ai đó thấy tôi đã yêu thương họ quá nhiều để rồi nhận lấy câu nói đau đớn như dao rằng: “Hãy chấp nhận và quen với điều đó đi!”.

Và chỉ đến khi rơi nước mắt đọc được những dòng này:

“Hy sinh của anh và bọn họ tựa hồ đã thay đổi thành phố này, lại tựa hồ không hề thay đổi gì.

Song, việc này cũng không quan trọng, tựa như anh và bọn họ, chưa bao giờ từng trông cậy có thể chiếm được vị trí gì trong trí nhớ của những người khác, cho dù chỉ là một góc nho nhỏ.

Hết thảy chỉ là lựa chọn của anh và bọn họ.” (Ánh sáng thành phố- Lôi Mễ)

…thì tôi biết: mình đã sai rồi. Thực sự đã sai rồi!

Tất cả đều là lựa chọn của chúng ta. Chúng ta sống trên đời làm gì có cái quyền bắt kẻ khác phải yêu thương mình? Chúng ta là gì mà muốn người khác phải hoàn toàn mắc míu? Phải ôm giữ khối tình tưởng là thiêng liêng ấy cho đến chết? Ai rồi cũng phải đổi thay. XỨNG ĐÁNG hay không chúng ta và ông trời sẽ tự biết. So với cái đổi dời của hàng vạn ngàn năm nay, những khổ đau của chúng sinh, bất quá chỉ bằng những gợn nước nhỏ giữa một đại dương bao la, chiếc lá khẽ lay giữa cánh rừng rậm bạt ngàn, là hạt muối gieo xuống bể! Bỏ ai đó ra khỏi cuộc sống, rồi thì sớm muộn, chúng ta cũng sẽ lãng quên mà thôi…

Rồi khuôn mặt này, dáng hình này, giọng nói này, thân ảnh này và tất cả những điều này thuộc về mỗi người rồi cũng tan biến mãi vào cõi hư vô, mờ mờ sương khói. Rồi ai sẽ còn nhớ đến ta sau vài chục hay bất quá là 100 năm nữa? Ngay cả ta rồi cũng không biết sẽ rời bỏ mình vào lúc nào nữa cơ mà? Rồi sẽ tan biến giữa hư vô thôi, tất cả chúng ta, tất cả, không trừ một ai!

Phải rồi, hạnh phúc chỉ có thể là Ở ĐÂY và NGAY BÂY GIỜ, từ chính tâm hồn ta.

Tình cảm chỉ có thể là LÚC NÀY chứ không phải là QUÁ KHỨ hay TƯƠNG LAI vì thực sự thứ tình cảm đó đã không còn hay chưa từng tồn tại.

Và những ai đã đi ngang đời tôi, ai sẽ là bạn, ai sẽ là bạn đời, ai sẽ là một hạt bụi dưới chân, thời gian sẽ trả lời tất cả. Hãy để tất cả xuôi theo dòng chảy của nó. Miễn là, tôi đã sống xứng đáng vì họ, không làm tổn thương họ, tôn trọng mọi quyết định của họ. Và miễn là, chỉ cần đó là sự lựa chọn của bản thân chứ không phải là sự ích kỷ và tham lam để chiếm hữu bất kỳ ai.

Và nếu có ai đó, thực sự muốn và quyết tâm cùng tôi đi hết quãng đường số phận, họ tự khắc sẽ chứng minh điều đó, không ngừng. Họ phải là người dũng cảm. Và tôi cũng sẽ như thế. Dốc hết tâm sức cho những người xứng đáng nhận nó. Nếu không, một mình tôi vẫn sẽ kiêu hãnh bước tiếp. Và không bao giờ, không một lần nào nữa tiếc nuối, cố ngoái đầu nhìn lại phía sau lưng.

Đừng cố níu những gì ngoài tầm với. Mây của trời, hãy để gió bay đi. Những tình cảm đích thực trên đời, khó kiếm, khó giữ. Nên nếu đã tìm được, hãy giữ lấy, hạnh phúc được thì hãy hạnh phúc đi vì ai biết ngày mai liệu có còn gặp nhau, dù chỉ một lần nữa?

***

Tôi đã đi qua đủ nhiều mất mát và nỗi đau để hiểu rằng rời bỏ là cách tốt nhất để lưu giữ mọi thứ vẹn nguyên như chưa bao giờ vụn vỡ. Hoàn cảnh sinh sống, những mặc cảm thuở thiếu thời, những biến cố lớn nhỏ trong đời đã tôi luyện tôi thành một người sống cực kỳ nội tâm, ít khả năng chia sẻ dù luôn có nhu cầu sẻ chia. Tôi có thể tự cân bằng mình bằng những thú vui khiến mình không cần ai vẫn có thể hạnh phúc. Tôi không phải là người khoe mẽ, trọng hình thức và đánh giá người khác bằng xe xịn, bằng áo quần hay địa vị xã hội, số tiền mà họ làm ra mỗi tháng… Tôi cũng không bao giờ có thói quen nói cho ai đó biết mình yêu thương họ đến mức nào và họ có ý nghĩa với tôi ra sao. Vậy nên tôi không có nhiều bè và cũng thực sự ít bạn. Rồi thì, sau một mối quan hệ đứt lìa – điều luôn làm tôi đau đớn một khoảng thời gian dài – tôi thường chỉ nghĩ đến những ngày tháng cũ để tự nhủ rằng, dù thế nào tôi vẫn sẽ trân quý họ và luôn mong họ hạnh phúc, bình yên và vui vẻ…

Nếu như chỉ còn một ngày để sống, tôi cũng sẽ chọn làm một hạt cát trong tim người. Và nếu bất giác, một ngày nào đó, có ai nhói trong tim khi nhớ về tôi, tôi chỉ mong, trên gương mặt ấy sẽ nở một nụ cười thanh thản chứ không phải giọt nước mắt hay nỗi đau thương, dằn vặt. Và tôi cũng sẽ chúc họ hạnh phúc, như đã từng như thế, với tôi… Dù sao, chúng ta đã từng yêu thương nhau quá nhiều, thậm chí hơn cả cuộc sống. Tôi đã cố gắng hết sức, tôi đã hy sinh và quên đi bản thân quá nhiều. Giờ đây, tôi có quyền được sống hạnh phúc hơn cho và vì chính mình!

Con đường mỗi chúng ta đi, là những con đường hoàn toàn đơn độc. Khi hiểu rõ được tất cả những điều này, tôi cảm thấy mình hồi sinh từ sau những vụn vỡ, từ những xúc cảm mục nát và sự băng di của niềm tin. Cuộc đời vẫn thật đẹp.

Nếu có ai kiên nhẫn đọc cho đến tận những dòng này, tôi xin cám ơn. Bởi có lẽ, bạn chính là một trong những người đã đi qua đời tôi, đã cho tôi chút hạnh ngộ và tình cảm đơn sơ, ấm áp này. Dù bạn là ai, bạn sẽ trở thành gì của tôi và chúng ta có còn duyên gặp lại hay không… tôi mong bạn luôn an bình , từ trái tim tôi!

Tạm biệt tất cả, tạm biệt, tôi bắt đầu bước chân đi trên con đường mới không trông đợi, không hối hận, không sân si, hờn oán và không ngừng tiến lên trên chính đôi chân mình. Đơn độc. Và kiêu hãnh.

Bởi rồi tất cả rồi cũng sẽ qua đi… So all is well!

Sài Gòn, 19/8/2013

It’s enough, for all of us!

Ảnh

After all, I know Who I am, What I mean to you, Where I am in your mind and How important I am with you….

You was everything
But I am nothing

I was happy
You didn’t feel same

I’m always Here
But you’re always There

I found out you
Then I lost all

I gave you everything I had
Then I lost you by everything you chose

I need a person to love
You just need a “pillow” to cuddle in night

I need warm hugs
You need a body to satisfy yourself

I care about your thinking
You just focus on your feeling

I listened everything that you told
But you don’t even pay attention to what I shared

I was spending my time with you while you were sad
But only when you were sad, you wasted you time with me

I said truly about my lying thoughts
You lied about your true ones

I believed in you
You belived in yourself

I couldn’t have what you want
You didn’t want what I‘ve had

I’m sorry coz I ‘m not able try to keep you all in my mind anymore…
I gotta go. You should know.

Now I’m alone. Totally lonely.
You’re maybe together, sure not with me…

I’m V
I’m not YCV, not Tho map u, not MM, not Numap, not Yun… anymore
I’ve been waiting for you so long time…
But noone came back to me

I was you Past
I’m not your Present
I‘ll never be your Future
So I need to go and must go as soon as possible

This is the last time for crying
This is the last time to remember about all of your faces
This is the last time to put all of our memories on the BOX, lock it and throw the key far far away…

It’s enough for me, for u, for all of us…

Take care. And farewell MTR, AB, TT, Camel S, P!

4ever.

August 14, 2013

What a strange dream!

Ảnh

Yes, it was very very strange, I mean it was really…. true and passionate!

Yesterday, I saw it, I felt it. It was soft, super soft, wet and fresh. When it touched to me, it seemed that I was biting a ripe strawberry. Sweet and smell. Tasty and juicy! Every senses was waking up and …frozen… I could feel I was very happy and touched. I lost my breath. And speechless! Yeah, that’s exactly what I feel and remember until now…

Another storm is coming to this city. This place’s very big to know there are many lonely shadows crying in the dark corners. But it’s also very small to guard for weak souls like us….

He said: “Let me still miss and love you!”

I said: “Rain’s so heavy now and sleep tight dear!”. Is it very concerned huh? =))

But really, I just need a hug tight right now and wanna IT that I dreamt about so so much.

Definitely, IT’s a passionate deep kiss!

But whether it comes from whom I really don’t know and don’t care… Absolutely sure, I just wanna it!

I miss IT, I thirst for IT, I desire IT – which I haven’t ever experienced for more 7 months…

Pls God, don’t let me forget IT. Unless I were dead…

P/s: “Hey P, can I suck you to dry?” (Sure, I mean your lips! hahaha)

Tháng 8 của em…

Ảnh

Vài hàng cho tháng 8, cho anh…

Anh!

Em đã đi qua một quãng đường thật dài anh ạ… em không biết mình đã vượt qua nó như thế nào. 9 tháng. Gần bằng một thời gian để hình thành nên một con người hoàn toàn mới. Và quả thật, 9 tháng cũng đã tôi luyện em thành một con người mới, lần thứ hai- dù không hề nằm trong bụng mẹ…

Anh biết không, em không thể tưởng tượng được, sau 1 năm, cuộc sống của mình hoàn toàn đổi thay như thế này. Mất anh, hay nói đúng hơn, mất đi một khoảng thời gian tươi đẹp nhất trong đời – ít ra là cho đến lúc này- đã khiến em hơn cả đau đớn và mất mát. Nó là sự sụp đổ. Không một ai- phải- không ai xung quanh em có thể hiểu được những cảm giác em phải chịu đựng. Chẳng trách ai được vì em thưc sự ráo hoảnh. Vẫn cười vui. Vẫn đùa cợt. Vẫn trưng ra những thứ lạc quan nhất mà họ nghĩ rằng em chẳng chút mảy may đau khổ và thậm chí như thể em mới là thủ phạm trong mọi chuyện. Duy chỉ có 1 điều họ không thể biết là: người ta đau không bởi vì nước mắt có thể chảy ra, mà nỗi đau đến từ những tiếng cười, từ sự bùng nổ đến bất cần nó mới thật đáng sợ.

Suy sụp. Không chấp nhận. Đẫm nước mắt. Đau khổ. Ghen tuông dữ dội. Chối bỏ thực tại. Tìm về quá khứ. Ngược đãi bản thân. Căm hận những kẻ giả dối. Thù hằn cả những người con gái không quen biết. Ích kỷ trên từng tấm hình. Ám ảnh đến phát điên bởi từng comment. Trăn trở hàng trăm ngày liền chỉ để hỏi: tại sao và tại sao. Và chờ đợi đến dại khờ… Em đã như vậy đấy, qua tất cả những cung bậc cảm xúc sa đọa và đáng kinh tởm nhất mà thật sự em thấy thương mình vô hạn khi nhìn lại quãng đường đó.

Nếu bám luyến lấy quá khứ là điều đau khổ nhất, thì em đã tự dùng dao đâm lấy mình rất nhiều lần, tận nơi tim, nơi óc. Đã có những lần, em nghĩ rằng thà anh có thể giết em đi hơn là đối xử với em theo cái cách như vậy. Anh có lẽ không biết rằng, từ suốt chừng ấy tháng đến nay, chẳng ngày nào em không nghĩ đến anh, dù chỉ là một chút. Chẳng ngày nào em không tự an ủi bản thân bằng cách ngẫm nghĩ, mổ xẻ lý do phải chia tay như một điều tất yếu. Dù hôm nay đã thông suốt, mai lại tiếp tục và cứ như thế… Những suy nghĩ linh tinh cứ manh nha, nhăm nhe vụt hiện ra khi em có chút thời gian rỗi rãnh, vào những buổi sáng nắng nôi, kẹt xe và bụi mù khi trên đường đi làm, khi rời trường trong tình trạng đói và mệt mỏi cực độ lúc cuối ngày. Thế nên em luôn làm mình bận rộn. Em làm. Em học. Em xem phim. Em chơi đàn. Em vẽ vời. Em đọc sách. Em viết lách những thứ linh tinh thế này với tần suất dày đặc…. Ừ, em làm mọi thứ chỉ để quên được anh trong từng phút rỗi rãnh. Em đày đọa bản thân, em viết những thứ sầu thảm kinh khủng và up lên Fb với ý nghĩ anh sẽ đọc được.

Nhưng thứ khiến em đau nhất chính là nhìn thấy anh có những người mới. Nó đau hơn khi biết gia đình anh chối bỏ em. Nó kinh khủng hơn sự quy chụp và nghe những người xa lạ phán xét và hạ thấp mình, gia đình mình. Dù hàng trăm hàng ngàn lần em tự nhủ đi nhủ lại: Uh, điều đó là tốt cho anh! Song…

Người ta nói: “ Khi đã ở trong đầu và liên kết với nhau quá lâu, điều đau đớn nhất chính là sự im lặng”. Nhưng em cam chịu sự đau đớn ấy. Anh cứ im lặng như anh đã từng suốt 9 tháng nay. Điều đó tốt hơn, ít nhất cho anh. Anh không cần cố giữ lấy lời hứa: “Sẽ là bạn bè tốt và hiểu nhau hơn bao giờ hết” đâu. Vì sự thật, chúng ta đã hiểu nhau rất đầy, nhưng chưa hề đủ!

Có lẽ con người ta chỉ xứng đáng với những thứ họ có. Ta không đáng có được nhau mà phải dành cho những điều tốt đẹp hơn, hay tệ hơn (?!). Thực sự, em muốn anh hãy quên hẳn em đi nhé. Hẳn đi. Đừng bao giờ gặp lại. Đừng bao giờ nói chuyện gì nữa. Phần sâu thẳm trong em, có lẽ sợ mình lại phải khổ đau, nhung nhớ vì tình cảm còn đầy lại bùng nổ khi ai đó “khơi mào”. Song sự thật là em sợ, em sợ lắm cái cảnh chúng ta sẽ đối diện với nhau như thế nào khi chúng ta đã không còn-là-gì-cả. Em không còn là gì cả nên không thể là tất cả. Và ngược lại. Chúng ta sẽ nhìn nhau như thế nào? Chúng ta sẽ nói gì với nhau: về người mới, cuộc sống mới ư khi ngay đến số điện thoại của anh em đã xóa, FB đã delete và không còn muốn vào xem anh như thế nào nữa? Tình yêu của- chúng- ta đã quá xa lạ với nơi nó từng thuộc về. Giống như đêm thì phải tối vậy. Tốt nhất là em nên rút lui. Nên làm mặt sắt, nên lạnh lùng và dứt khoát, nên nhắn những cái tin thờ ơ nhất thế gian để anh thanh thản hơn. Để anh yêu người mới. Hạnh phúc hơn. Viên mãn hơn.

À, thực ra thì, chả phải cao cả gì, chẳng qua em không muốn thấy anh bên người mới đâu, không muốn nhìn và muốn nghe chút nào nên tốt nhất là em nên đi, áp dụng nguyên tắc 5 không mà tự em đặt ra.

1. Không nhớ nhung, suy nghĩ

2. Không dằn vặt, trách móc mình, trách người về tất cả quá khứ

3. Không suy diễn, liên tưởng linh tinh về hiện tại và tương lai

4. Không liên lạc, không vào FB anh và những kẻ liên quan,…

5. Không trông đợi bất kỳ điều gì từ mối quan hệ này nữa. Mãi mãi hãy xem như ta đã gặp nhau lần cuối cùng vào ngày 22/3/2013 rồi.

Em quyết định cho tình yêu này vào quên lãng cũng là cách em cắt đi một phần thân thể mình. Đau lắm anh ạ, nhưng rồi vết thương bắt đầu lành, kéo da non dù vết sẹo đó chẳng bao giờ phai mờ được. Em chỉ có thể che chắn nó và cố chịu đựng những con đau đớn ùa về mỗi khi trở trời. Như tối qua. Em đã yếu lòng và dại dột vi phạm quy tắc số 4 và rồi nước mắt lại tuôn ra như suối.

Đôi khi em tự hỏi, anh còn mảy may nào nhớ về em một cách dịu dàng và trìu mến, nhớ rằng anh đã từng nói em là người yêu thương và hiểu anh nhiều nhất hay không? Có còn… rơi bất kỳ một giọt lệ nào từ khóe mắt đen nhánh đó vì em nữa hay không?

Dù em có đưa ra bao nhiêu lý lẽ ra thế nào thì em cũng sẽ không thể nào quên được anh. Do vậy, em sẽ cứ nhớ nhưng chỉ vậy mà thôi. Em không biết mình có thể yêu thương ai khác được như vậy nữa hay không nhưng có lẽ em chỉ có thể đối diện với anh (nếu có ngày đó) khi em đã hạnh phúc. Em vẫn còn ích kỷ nhiều và nhiều lắm…

Em hiểu hết những lẽ đời bằng lí trí, nhưng con tim em thì cứ làm những điều ngược lại. Viết ra những thứ mà chính bản thân em tự dẫm vào vết xe đổ của mình như nhiều lần trước. À mà cũng chẳng sao, trang blog này cũng chẳng ai vào ra ngoài em. Nên tại sao em lại cứ hi vọng khi nào đó anh có thể đọc được. Cũng như để available suốt đêm chỉ để biết rằng đã không bao giờ vào yahoo và thấy những stt sáng rực ấy nữa… mà thôi, viết ra cho nhẹ lòng cũng là một cách tốt. Em sẽ sống trung thực với cảm xúc của mình, ít ra cũng sẽ trọn vẹn trong trang blog này.

Tháng 8 của em là vậy đó. Đó từng là  “tháng của MCV” và em ước ai đó có thể gọi em bằng cái nickname trìu mến ấy một lần nữa. Dẫu cho một tin nhắn bất ngờ từ anh:

“23:12 Chuc e co thang 8 nhu y, hanh phuc va thanh cong trong cong viec de don tuoi moi voi nhieu niem vui moi…!!! TR”

Dù anh vẫn nhớ cái tên cũ nhưng đã không còn là “MTR” nữa. Em biết chứ, anh đã là “my huniez”… của người khác. Em biết chứ, em thấy hết, lướt qua những comment trái tim đỏ rực như máu của chính tim em vậy. Chắc chắn anh không bao giờ biết đâu. Từng trái tim anh send cho cô ta chính là một lằn roi quất vào tim em đấy. Haha, em vô duyên và kinh tởm thật! Ơ mà em cũng đau trọn phần em rồi. Không còn tế bào thớ thịt nào để ghen và đau thêm nữa. Cũng không bao giờ có gì làm em đau hơn thế nữa. Cám ơn anh đã cho em một liều vắc-xin cực mạnh. Em buông xuôi rồi anh ạ. Nhưng em đã –miễn-nhiễm.

Tháng 8 của em, sẽ không còn điều ước đơn sơ khi thổi nến tại Hầm Rượu vang là: “ Ước cho giây phút hạnh phúc này sẽ tồn tại mãi mãi và em vẫn luôn được đón sinh nhật bình yên bên anh như thế này nhiều năm sau nữa!”.

Một năm rồi đó. Anh đã đổi thay thành một kẻ lạ. Em đã tái sinh thành một người khác. Tình yêu đã xa. Anh cũng đã quên. Em cũng đã thôi.

Tháng 8 vẫn sẽ tràn ngập nắng và xối xả mưa. Tháng tám cũng sẽ là vực sâu tuyệt vọng và cũng sẽ là đỉnh cao lộng lẫy.

Cớ gì em chẳng rực rỡ lên?

Tháng 8/2013

***

You change in front of me
Your eyes get darker every day
It happens quietly
Your focus slowly burns away
And if you let me hear
The things you seem to wanna say

I will wait to go
Until I know you’re somewhere safe

And even if you chose
To lock yourself away
If I listen close
I can almost hear you say

Once I was real
Once I was somebody’s child
Once I could feel
Some feeling once in a while
Once I was here
Once I was somebody’s friend
Once I appear
I will be real once again

You’re falling into it
An inescapable place
Or something intimate
Between the you that no one sees
Is there a way inside
You only hide from enemies
Cause I’ll wait
I’m afraid you won’t get rid of me so easily

And even if you chose
To lock the world away
If I listen close
I can almost hear you say

Once I was real
Once I had something to lose
Once I could feel
Once I was harder to bruise
Once I was here
Once I was willing to mend
Once I appear
I will be real once again

You’re falling farther than
I’ve ever seen you fall before
For me to wonder when
I’ll recognize you anymore
To see no light inside your eyes at all
To bang my head against the wall
And force myself to watch you fall away

And even if you chose
To lock the world away
If I listen close
I can almost here you say

Once I was real
Once I was somebody’s child
Once I could feel
Some feeling once in a while
Once I was here
Once I was somebody’s friend
Once I appear
I will be real once again

Once I was real
Once I was somebody’s child
Once I could feel
Some feeling once in a while
Once I was here
Once I was somebody’s friend
Once I appear
I will be real once again
***

The last time, I will be real once again…. for you!