Giữa một đêm cuối năm…

a_lonely_night_84

“ Khi đêm đã lần mò vào căn gác trống

đăm đắm một màu

Và những ngọn đèn không còn đủ sức

hắt bóng mình ra sau….”

Sắp đi ngủ. Ấy vậy mà lại muốn
làm một bài thơ. Nhưng khổ nỗi khi bắt đầu ngắc ngứ và lại càng không thể nào
kết thúc chính cái ngắc ngứ ấy và bứt ra được một dòng một chữ nào. Đầu cứ mụ
mị ra và những thứ đáng nhẽ nên quên, nghĩ rằng cần quên và đã quên lại ùa về. Lại
rõ mồn một và mình như đang sống lại những cảm giác quá ư xúc động đó.

Sao ấy nhỉ? Sao lại có những suy
nghĩ điên khùng và lạ lẫm như vậy nhỉ? Mấy ngày nay đã rất vui vẻ, đã hoàn
thành những kế hoạch be bé quá ư hoàn hảo. Mới nãy còn đi ăn uống tưng bừng với
mấy đứa em và bàn tính về một cuộc ăn chơi tưng bừng khác. Lại đang chuẩn bị
cho một chặng đường mới chưa biết sẽ ra sao nên không nghĩ được gì. Bài vở cho
số tết cũng chuẩn bị xong xuôi cả, cẩn thận cho từng số của mỗi tờ báo. Những
mục cần làm cũng ghi ra rõ ràng trên Sticky Note. Cứ làm như thể mình đang
chuẩn bị đi đâu đó rất xa và gói ghém đầy đủ hành trang để khỏi phải lớ xớ ngẩn
ngơ nơi đất lạ vậy. Ấy thế mà vẫn không gom đủ những cảm xúc vỡ vạc linh tinh nhẽ
ra nên tống cả vào túi rác dọn dẹp lúc chiều mới phải.

Vừa đọc xong “Đèn không hắt bóng”.
Mạch chuyện nhàn nhạt với những nhân vật cố giấu những cái tôi cô đơn cùng cực
vào trong khiến mình bức bối đến khó thở. Ấy nên nhây mãi đến gần 5 ngày mới
xong. Tự hỏi tại sao có thể sống mà không thể bùng nổ mình ra, chỉ dồn nén tất
cả mọi thứ ẩn ức vào một ngọn đèn vàng vọt không hắt bóng rồi lụi tàn cũng
nhanh đến như vậy? Cớ sao con người ta có thể đối xử với nhau như thể những kẻ
không quen biết sau những đắm say vô tận đến như thế? Vì lý do gì, những người
trong quyển tiểu thuyết ấy yêu đương, trách giận, khóc cười, lẳng lơ, ghen
tuông, dằn vặt, thương hại, chua xót cứ như qua một bức vách và mọi thứ cứ ong
ong hòa lẫn như một mớ tạp âm trong cái không khí buồn tẻ, ngốt ngát đầy mùi
thuốc sát trùng trong cái bệnh viện đó? Nhưng đã khóc ở chính cái đoạn cuối
giản đơn khi Noriko đọc bức thư tuyệt mệnh của Naoe. Khi lòng chẳng còn hồi
hộp, không chút mong đợi nhưng thực sự hoang mang và trống trải cực độ. Cảm
giác như chính mình đang chôn chân vào những con đường phủ đầy tuyết, lê theo
từng bước chân vô vọng của Noriko đi tìm hình bóng người yêu trên từng con
đường, từng góc quán cũ dẫu biết rằng người ấy sẽ không bao giờ xuất hiện. Cảm
giác khi cánh nơi góc quán mở ra, ta giật mình ngước lên và phát hiện rằng giữa
muôn ngàn khuôn mặt sẽ hiện ra rồi khuất đi trong tích tắc, sẽ không còn thấy
con người quen đến mức như là một phần máu thịt, gần đến mức như chạm vào tim
nhau nhưng không còn ở đó để nắm níu hay vỗ về ta nữa. Ngạt thở đến không chấp
nhận được. Khi Noriko bật lên suy nghĩ của nàng: “Đêm sẽ tàn, mặt trời sẽ mọc, một buổi sáng mới sẽ bắt đầu, và cái
khoảnh khắc ấy sẽ đến. Không thể nào mọi vật trên thế gian đều vẫn như cũ, mà
trên chính cái thế gian này lại không có Naoe. Không có thể nào như thế được!”
Thì
khi đó, một cảm giác hành hạ đau đớn cho chính niềm tin của ta chợt vỡ bục như
đã bị hủy hoại, bị băng di một cách đáng thương xót tự thuở nào.

Một lần nữa, trước khi đột ngột
phụt tắt, ngọn đèn ấy lóa lên chói mắt.

Và bỏ ta lại trơ trọi giữa lòng
đêm!

Sài Gòn, đêm cuối năm

27-12-2010

Advertisements

Giá chỉ yêu thương….

20081005_70d434a2d54a19f546b2f4sMm5
Đã lâu rồi, hiếm có người dưng nào tự nguyện an ủi mình bằng những lời quan tâm thiệt thà. Nhiều khi thèm đến nao lòng một câu hỏi han: đã ăn chưa, sắp ngủ chưa, hay đơn giản chỉ là uống nước nhiều vào… Thế nên, lắm lúc lại lấy những hạnh phúc của người khác chắp vá thành những niềm vui nho nhỏ cho riêng mình. Có kẻ sẽ cho mình là ngốc nghếch, quả có vậy, nhưng thực ra những lần ngốc dại ấy cũng không nhiều vì mình không còn quá thừa thời gian cho những thứ tràn lan như thế này nữa.

Ấy vậy mà đêm nay lại muốn viết một cái gì đó. Chỉ là một chút xúc động rất thật dấy lên giữa những ngày cuối năm bề bộn. Giá có thể để nó nhẹ nhõm trôi qua nhưng mình cứ muốn níu lại chẳng hầu mong dằn vặt ai đó mà chỉ để tự thấy lòng mình đâu hề cằn cỗi và đời này cũng đâu quá  rối rắm như mình vẫn tự ám thị.

Chỉ là chút váng vất bởi những không ngờ thỉnh thoảng dậm thêm cho những ngày của cuộc đời vài dấu chấm hỏi nghi ngại, chấm than há hốc lẫn ba chấm ngắc ngứ…

Có ai ngờ giữa phố một trưa nắng chang chang, quay cuồng giữa chằng chịt những con đường, tấm bản đồ cũng trở thành miếng giấy vô dụng, phải ngừng lại hỏi đường một chú xích lô thì sau khi chỉ đường xong (mà chỉ cần đến thế thôi), gượm rồ máy phóng đi (như mọi lần) thì nghe giọng trầm ấm ấy bảo khẽ dịu dàng: “ Đi cẩn thận nha con!”

Nắng trên phố chợt hắt cả vào mắt…

Nói với mình ư?

Ngớ người!

Giờ không còn nhớ đó đoạn đường nào, khuôn mặt ấy ra sao mà chỉ nhớ cái cảm giác nước mắt cứ chực trào mà lòng lâng lâng hạnh phúc. Giữa vô vàn những chiếc mặt nạ gian trá của đời, bớt nhau một lời nói yêu thương dẫu cần kíp, thiết nghĩ cũng chẳng làm lòng ta thêm chút áy náy. Ấy vậy mà người ấy có cần chi một câu nhắc nhở với con nhỏ ở đâu lù lù xuất hiện, chỉ thoáng qua một tích tắc ngắn ngủi giữa đời…

Lòng thương ở những dạng thức như thế này luôn làm ta xây xẩm. Nhiều khi ta ngu ngốc ngay lập tức co ro mình lại, một loạt câu hỏi như thông tin trong các máy điện toán tuôn ra như thác lũ, nào là: họ cần gì ở mình, tại sao họ làm như vậy, chắc là người ta âm mưu gì đây, cũng có thể là tâm thần đấy…Có thể lắm chứ! Suy tính một hổi một hồi mới sực tỉnh ngộ ra kẻ điên nhất chính là mình. Đời nên tống vào trại cả mớ người như mình đi là vừa. Những con người cho những điều giản dị hiếm hoi là kỳ quái thì bản thân cũng là một thứ dị hợm ở đời. Và cái việc luôn rủa xả những kẻ khoác mặt nạ Giả tạo chẳng đáng khinh hay sao vì chính mình ít nhất cũng đôi lần mang cái mặt nạ tên là Chân thật???

Giá có thể gần gụi chăm sóc ai đó bằng cả trái tim mà không bắt người ta phải làm gì cho mình cả.

Giá có thể nói những lời yêu thương tự đáy lòng mà không cần người ta phải cám ơn, phải đáp lại bằng những câu xã giao trống rỗng: bạn cũng vậy nhé!

Giá lột được những chiếc mặt nạ luôn ngạo nghễ cười để người khác vẫn biết ta yếu đuối và cần lắm một bàn tay, giá rứt ra được lòng tự ái ngút ngàn chỉ để nói lời xin lỗi, giá thoát khỏi cái vỏ bọc tự kỷ- cô đơn -co cụm giữa đời điên đảo để mà đủ tự tin thốt lên một lời nói quan tâm giản dị với ngay cả những người không quen…

Và giá mà ta: chỉ biết yêu thương, chả biết gì!

SG đêm đông, 19/12/2010

Đôi lời gửi Cô Tiên Xanh….

nhin lai chinh minh283649

Không nhớ là từ hồi nào, em chỉ tập trung vào đọc sách truyện đấm đá bắn
giết, tình củm mùi mẫn, phiêu lưu đứng tim…, suy luận tư duy biện chứng tè le…
của người lớn. Thỉnh thoảng, rảnh lại chúi mũi hí hố với truyện tranh Nhật Bản.
Thế nên hôm nay, rất vui khi có dịp gặp lại Cô do con nhỏ em họ cho mượn, em lại
nhào vô đọc ngấu nghiến….

Lâu lắm rồi, dễ đến cả chục năm mới đọc lại truyện của Cô. Hơn một chục năm
có lẻ. Vậy mà, em không khỏi ngạc nhiên đến…chưng hửng khi thấy truyện của Cô
vẫn y xì như chục năm trước. Nghĩa là vẫn cuốn truyện mỏng le mỏng lẹt ( để xứng
với 5000 đồng chăng?), vẫn nét vẽ đơn giản ngây ngô, những câu chuyện lòng vòng
trong trường lớp, gia đình với cha mẹ, anh em, bạn bè. Cốt truyện thì đại loại
có một đứa bé hư hoặc bị hiểu lầm rồi được Cô- một chị tiên vẫn khuôn mặt na ná
như ngày xưa ấy, hiện ra hỡi ơi ven đường, dưới đáy nước hay trong giấc mộng
hoặc giả ra bạn bè người than với nhân vật chính rồi khuyên bảo, nói những câu
giáo huấn kiểu: “Năm điều Bác Hồ dạy” rồi (tất nhiên) cô bé cậu bé nọ nhận ra
lỗi lầm, trở thành người tốt được thầy yêu bạn mến, ba mẹ tự hào…

Em chẳng bàn đến tính tích cực về truyện của Cô vì dù sao bộ truyện vẫn được
tái bản đều đều tức là vẫn có một đối tượng độc giả nhất định, với những bậc phụ
huynh “trung thành” yên tâm tuyệt đối khi cho con mình mua và xem những cuốn
truyện này (ít nhất Cô tiên xanh chả ăn mặc…hở hang được!). Chỉ là, em lấn cấn
một chút về cách mà người ta đã bỏ công cho Cô nghĩa-vụ-dạy- dỗ các em nhỏ nước
ta.

Như đã “khoe” từ đầu, em đọc truyện Cô từ khi còn nhỏ, tức là ngót nghét phải
trên 12 năm và nhớ là đã rất thích Cô ạ. Những mẩu chuyện ngắn vừa đủ với trẻ
nít với cốt chuyện khá dung dị dễ hiểu. Nhưng nếu lấy lý do đó mà mấy người
“khai sinh” ra Cô chẳng thèm thay đổi, chẳng quan tâm đến việc “nuôi” một nhân
vật điển hình cho truyện tranh Việt như Cô để cùng “lớn lên” theo thị hiếu của
những em nhỏ thời nay thì rõ ràng họ đang làm một người cha người mẹ… vô trách
nhiệm.

Nếu ngày xưa, có ai đó bảo: nếu con/cháu/em/bạn làm điều tốt Cô tiên sẽ
thích, Cô tiên không ưa những kẻ nói dối, Cô tiên chuyên đi trừng trị những kẻ
xấu… thì có thể (chỉ là có thể thôi) một đứa con nít thời đó sẽ tin, nhưng nếu
thời buổi này, nói câu đó với một đứa bé thì rõ ràng nếu tin, nó có thể là một
đứa bé ngoan, chứ chắc chắn không phải là đứa bé thông minh! Một đứa bé chỉ cần
thông minh “tầm tầm” thôi không thể nào chấp nhận những chi tiết, những khuyên
dạy đầy tính khiên cưỡng ra rả như tụng kinh của mấy ông cụ, bà cụ, cô giáo khơi
khơi nào đó tự nhiên xuất hiện cái rầm trong truyện. Một đứa bé, mở ti vi ra là
thấy những sữa DHA, làm sao để nhốt con voi vào tủ lạnh, mắt cận nhiều đi ốp,
lưng gù vì những cái cặp nặng trình trịch, lướt tay trên keyboard còn giỏi hơn
cầm muỗng múc cơm thì nó không thể nào tin là trên đời này có một cái Cô tiên
xanh nào đó, mặt mũi thì bình thường (thậm chí xấu!), dây nơ gì búa xua trên
mình, cứ cầm cây đũa hết sức sến hiện ra đòi trị tội nó vì nói dối hay ghen tỵ
với bạn bè! Đứa bé tuổi mới lớn đó cũng không thể thích được một câu chuyện dễ
hiểu như 1+1=2 trong khi quanh nó là những món giải trí còn hấp dẫn hơn, ít nhất
là để nó còn có cơ hội vận dụng cái đầu của nó để quyết định làm tính cộng hay
là trừ! Đó là còn chưa kể, Cô còn đưa ra những lời khuyên té ghế…đỡ không muốn
nổi đại loại như: “Không phải chỉ có việc gì mình làm thì mình mới
nhận. Nhận lỗi thay cho người khác, không phải là bao che, mà đó là giúp đỡ em
ạ!(?!)”

Em nói thiệt với Cô, ngày xưa em đã từng thích mấy loại truyện kiểu này vì
tivi nhà em chả có cáp với hàng chục kênh hấp dẫn, em đã từng mê Cô vì nhà em
nào có internet để có thể tha hồ coi cả những tập truyện tranh vẽ hết sức đẹp
trước cả khi nó xuất bản! Ấy thế mà hồi đó em cũng đã không tin. Thế thì dựa vào
đâu, người ta tin rằng những cuốn truyện đơn giản về hình thức, khiên cưỡng về
nội dung và ngây ngô về tư duy logic như truyện của Cô có thể khiến cho tụi
thiếu nhi nó làm theo và hướng thiện một khi chúng chẳng thèm tin lấy một mảy
may??? Tụi nhỏ (trong đó có nhỏ em họ) nó vẫn xem đơn giản vì xem loại truyện
này nó ngắn ngắn, nó không bị cha mẹ nó cấm và đặc biệt vì… nó có mấy trang
tranh hài hước cuối cùng! Có đứa còn lật ra chỉ coi mấy trang này trước tiên.
Ngoài ra, hết truyện còn có những mẩu giải đáp khá hay nhưng nội dung đơn giản
thậm chí còn chèn hình minh họa bằng mấy hình ảnh trong….  clipboard của
Microsoft Word!

Phải, chúng ta, những người đã từng là trẻ con và sẽ nuôi dạy trẻ con luôn muốn
được đọc những cuốn truyện hay, những cuốn truyện mà trong đó, chúng ta sẽ được
xem những trang tranh đẹp, cuốn hút, sẽ có những nhân vật mang tới những thông
điệp vui nhộn nhưng không kém phần lý thú, có số phận để nhẹ nhàng dạy cho chúng
ta tình thương, trách nhiệm bằng chính nội dung và tính cách nhân vật đó. Ở đời
này chúng ta đã bị quá nhiều kẻ giáo huấn rồi, chúng ta không cần phải bị một bà
tiên ông bụt nào khác giáo huấn ngay cả trên trang truyện mà chúng ta muốn đọc
để giải trí nữa! Cổ tích nó cũng có bà tiên ông bụt nhưng nó logic ở chỗ nó
thuyết phục bằng những tình huống rõ ràng như một bài toán phân tích từ từ cho
ra kết quả và Tiên Phật chỉ là cái máy tính trợ giúp cho ta hiểu lẹ, chứ nó
không cho cái đề bài rồi suy ra cái đáp án trời ơi ngay lập tức chỉ vì… Cô
Tiên Xanh nói thế!!!

Chúng ta chẳng vĩ mô đến mức chỉ biết đổ cho nền truyện tranh chúng ta dở,
tác giả truyện tranh không có đất sống nên chỉ tái bản lại những cái dễ dãi mà
không muốn phát triển thêm lên. Chỉ là chúng ta thấy buồn khi người ta không
thấy là trẻ em cũng là sinh vật biết suy nghĩ chứ, suy nghĩ của các em ấy cũng
phát triển theo sự phát triển chung của truyện tranh thế giới chứ! Một khi người
ta chỉ coi trẻ em và cả phụ huynh của chúng chỉ xứng đáng nhận những gì kém cỏi
người ta có thì rõ ràng họ đang phủ nhận chính tầm trí tuệ của trẻ em Việt nói
riêng và người Việt nói chung.

Nếu mà bây giờ Cô hiện ra trước mặt em, em sẽ tha thiết xin cô một điều thôi:
“Cô tiên xanh ơi, cô có thể vui lòng “bàn giao” lại nhiệm vụ của cô cho Chú Tiên Hồng hay Ông Bụt Râu Đỏ nào đó được không? Tụi em cứ nhìn thấy cô mặc mấy bộ đồ cải lương hiện ra hiện vô, ngán quá rồi cô ơi!”

Trân trọng

SG,5/12/2010