Nhánh cô đơn

cuocdoihaytrochoi01

Bà Thảo nhập viện đã hơn tuần nay. Phòng bệnh của khoa Nội tận lầu ba, toàn những cụ ông cụ bà với những căn bệnh quen thuộc của tuổi già. Cũng chỉ tại căn bệnh cao huyết áp, rồi thấp khớp trở trời đau nhức hành hạ chứ bà nào có muốn đi nằm viện. Con cái cũng phải đi làm, rồi cơm nước, nhà cửa, lại còn thằng cu Khoai Tây. Nó mới hơn một tuổi, giao cho người giúp việc bà không an tâm. Chao ôi, trăm thứ bộn bề. Nghĩ đến con trai bà lại càng thương, nó không phải là đứa bỏ mặc mẹ, đang đi công tác nhưng nó ngày nào cũng gọi về cho bà khuyên bà uống thuốc. Bà một thân một mình nuôi con khôn lớn, làm biết bao nhiêu việc cơ cực để cho nó ăn học, rồi lập gia đình cho nó. Giờ thì thấy hai vợ chồng con sống hạnh phúc với đứa cháu kháu khỉnh bà mừng vô hạn. Bà vào viện, con dâu bà cũng phải đi làm, mỗi sáng chỉ vào thăm bà được một lát. Bà cũng không muốn phiền đến con nên chỉ có con bé Cúc giúp việc vào giúp bà vệ sinh, lo chuyện ăn uống tắm giặt.
Mỗi ngày, bà phải uống một lô một lốc thuốc, rồi chích thuốc, thử máu. Dù đã quen dần với mùi thuốc sát trùng nhưng không khi bức bối trong bệnh viện cũng làm bà khó chịu. Được cái, chiếc giường chỗ bà nằm lại nhìn thẳng ra một cây phượng trong sân. Nghĩ cũng lạ, phượng thường được trồng trong các trường học, nhưng trong sân bệnh viện bỗng đâu lại sót lại một cây này. Cây phượng đứng một mình cô đơn giữa những cây me, cây bàng. Sắc đỏ lẻ loi giữa một màu vàng của điệp, hoàng lan. Những tán lá của nó vươn tới tận lan can chỗ bà nằm. Mỗi buổi sớm, khi những tia nắng mới xuyên qua đám lá, bà cảm thấy trong lòng ấm áp và nhen lên một niềm vui khó tả… Đặc biệt, một nhánh phượng không hiểu sao lại đâm vào thành lan can, chìa tới tận cửa sổ nơi đầu giường bà. Những nụ hoa bé tí teo bắt đầu nhú ra đỏ chói. Tự dưng bà tưởng tượng mình giống như cô gái trong truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” của O. Henry lo lắng đếm từng chiếc lá rụng chờ đến ngày cuối cùng của đời mình. Rồi bà bật cười trách mình lẩn thẩn, vả lại những bông hoa nhỏ xíu ngày càng đâm chồi rực rỡ. Niềm vui mỗi ngày của bà là mở tung khung cửa sổ, mâm mê đếm bao nhiêu chùm hoa đã nở. Những bông hoa lửa đỏ rực như sưởi ấm lòng bà. Trước đây, đã lâu lắm, trong sân nhà bà có một gốc phượng to, đó cũng là loài hoa bà yêu thích nhất.
……………………………………….

Sáng nay, căn phòng có thêm một bệnh nhân. Mới tờ mờ sáng người ta đã đưa một ông cụ vào. Nghe nói ông ta bị ngất, nhờ hàng xóm phát hiện sớm đưa đi cấp cứu kịp thời. Ông ta nằm ở chiếc giường nơi góc phòng, phải thở oxi và truyền nước biển gần một ngày. Ban đầu bà chẳng quan tâm vì cảnh này quá quen thuộc trong bệnh viện. Nhưng rồi, dần dần người nằm ở chiếc giường ấy làm bà tò mò. Ba ngày nay, không hề thấy người nào lên chăm sóc ông ta. Ông lão hốc hác, da vàng bủng, gò má trũng sâu, cột sống bị vẹo hẳn sang một bên. Mỗi lần cần đi làm vệ sinh, ông phải bám vào thành giường cà nhắc, lê bước từng bước chân không giày dép xiêu vẹo khó khăn. Mỗi ngày ba bữa ăn của ông ta được mang lên bởi một thằng bé đen nhẻm dưới căng tin đem lên. Nó nhanh nhẹn lấy tiền rồi bỏ đi ngay. Cách ông ăn cũng đến tội, cầm chiếc muỗng run run, từng thìa cháo cứ chực đổ cả ra ngoài. Bà để ý thấy ông cũng hạn chế tắm rửa tối đa vì có lẽ không tự kỳ cọ được mình, ông ta từ lúc vào đây cũng chỉ có mỗi cái quần tà lỏn, hằng ngày phải khoác tạm cái áo của bệnh việc phát. Mái tóc thì như một cái tổ bùi nhùi, rối tung mỗi khi ông đưa tai kên gãi sồn sột. Hàng xóm cũng có lên thăm ông già vài lần rồi thôi, còn người nhà thì chưa bao giờ dù bệnh viện quy định phải có thân nhân chăm sóc… Bà chợt thấy chạnh lòng. Đặc biệt, sau đôi mắt kèm nhèm của mình, bà trông ông ta có vẻ gì đó quen quen, nhất là cái cách ông mỉm cười cầu tài khi những ông bà chung phòng hỏi chuyện. Ông trả lời- bao giờ cũng cúi gằm mặt, nói bằng một giọng khào khào của người viêm phổi nặng, bà nằm ở góc phòng, tiếng được tiếng mất. Bà thấy tội, nhưng ở đây, chẳng ai lo cho ai được, ai cũng có nỗi khổ và những cơn đau riêng mình. Bà cũng quen đi.
Cho đến sáng hôm nay, khi bà đang bâng quơ ngắm cành phượng đang lung lay trong gió thì bỗng nghe một giọng khàn khàn bên tai:
-Chị ơi, cho tôi xin một ít nước sôi được không?
Bà quay lại. Là ông lão nọ. Đây là lần đầu tiên bà nhìn được khuôn mặt ông ta gần như vậy. Đôi mắt kém của bà chợt sáng rồi bất ngờ biến thành một tia nhìn giận dữ. Trời ơi, đôi mắt đó, bà không sao quên được, cả vết sẹo kéo dài từ trán phải xuống tận mang tai. Bỗng như một phản xạ, bà quay mặt đi chỗ khác, chỉ bình nước giọng run run:
-Ông cứ lấy thoải mái…
Ông già vẫn cúi gằm mặt, phát ra một tiếng cười nhỏ nhẹ cảm ơn khi con bé Cúc lẹ làng rót cho ông một ca nước nóng để uống thuốc. Nhìn dáng ông lão khập khiễng bưng ca nước quay về giường mà tim bà đập thình thịch như muốn vỡ tung. Bà choáng váng gần như muốn ngất đi. Bao nhiêu nỗi hờn căm tưởng đã chôn kín giờ trào sôi dữ dội. Chính là hắn! Không bao giờ bà quên được.Tại sao số phận lại sắp đặt bà gặp lại kẻ bất nhân đó sau chừng ấy năm trong hoàn cảnh như thế này?
……………………………………….

Hơn ba mươi năm trước, khi Sài Gòn đang sục sôi giải phóng, cha bà khi ấy là một chủ buôn lớn, rất lo lắng và có ý định đưa vợ con trốn đi vượt biên. Gia đình bà đã hết sức tin tưởng tay tài xế trung thành- gã Mạnh. Chính trong những ngày loạn lạc ấy, chính hắn là người liên hệ tàu bè, đặt cọc tiền vàng để cho gia đình bà đi trốn. Đến cái ngày định mệnh kia, chính hắn đưa cả nhà bà xuống tàu đang đậu ở nơi bí mật. Nhưng hắn lại cho bảo cha mẹ bà đi trước vì chia nhỏ ra từng nhóm sẽ an toàn hơn. Phần mình, gã sẽ dắt bà đi sau rồi sẽ cùng lên tàu. Cha mẹ bà hết sức tin tưởng vào sự rành rẽ đường đi nước bước của tay tài xế tháo vát, nên tạm chia tay con gái độc nhất trong vội vã. Nào ngờ, giữa đường đi, hắn thông báo với bà là có “động”, phải để cho cha mẹ bà đi trước, rồi chờ vài ngày nữa gã sẽ đưa bà sẽ đi chuyến sau cho an toàn. Bà khi ấy chỉ là cô tiểu thư mười tám nào có hiểu gì sự đời, chỉ biết tin và nghe theo lời hắn răm rắp. Vài ngày sau, Mạnh lại báo cho bà hay đường dây này đã bị lộ, số tiền cho hắn và bà trốn đi đã mất trắng. Giờ tạm thời, cả hai phải ở lại Sài Gòn, hắn sẽ đi vay mượn một món tiền khác rồi hai người sẽ trốn đi sau.
Vừa lo lắng cho gia đình, giờ chỉ còn biết tin vào Mạnh, bà đành ở lại chấp nhận chờ đợi. Hắn đưa bà đến một căn phòng trọ tồi tàn, trong một con hẻm nhỏ xíu của xóm lao động. Một tuần, hai tuần rồi nhiều tuần trôi qua… Mỗi sáng hắn tới đưa đồ ăn tới cho bà rồi đi những đâu không biết. Một ngày khi bà đã mất hết kiên nhẫn và bắt đầu nghi ngờ thì chợt hắn về, khuôn mặt thất thần báo bà một hung tin, chiếc thuyền chở cha mẹ bà đã bị đắm giữa biển khơi. Lúc đó, bà đã tưởng mình không còn sống được nữa. Biến cố quá lớn khiến bà đau khổ cùng cực. Giờ đây bà chỉ còn một mình trên thế gian, mất cha mẹ, nhà cửa, cũng không còn tiền bạc lây lất, chỉ còn có Mạnh. Khi ấy, hắn đã hết lòng an ủi , và rồi ngỏ lời yêu bà.
Bà cũng biết Mạnh yêu mình từ lâu, từ những chiều ngắm trộm bà nhặt phượng trong sân nhà. Nhưng khi ấy, bà nào có để tâm, giờ đây khi không còn nơi nào bám víu, không người thân không tiền bạc, cũng không thể trở về nhà vì giờ quân giải phóng đã tiếp quản. Khi ấy, bà không thể nghĩ suy được gì nữa, Mạnh giờ đâylà cứu tinh của bà, chỉ còn hắn là quan tâm, chăm sóc bà hết mực. Đành nhắm mắt đưa chân, bà chấp nhận sẽ lấy hắn với điều kiện cả hai đã trốn đi an toàn. Bà đã tha thiết hy vọng hai người có thể xây dựng một mái ấm gia đình, chờ hoàn cảnh khó khăn rồi sẽ qua đi, ở đâu cũng được. Bà sẽ cố yêu hắn, miễn là luôn có người che chở và lo lắng cho cuộc đời mình. Song mơ ước nhỏ nhoi ấy không bao giờ tới vì cuối cùng chân tướng của gã đàn ông tưởng là ân nhân kia đã sớm bị lột trần.
Bà nhớ mãi buổi chiều hôm đó, khi Mạnh trở về căn nhà trọ tồi tàn mà hắn đã thuê, sặc mùi rượu. Khuôn mặt bình thường vốn đầy tin cẩn giờ đây như điên như dại. Hai mắt hắn long lên sòng sọc, vằn lên những tia nhìn ham muốn và đầy trơ tráo. Hắn đòi hỏi bà, nhưng bà đã chống cự kịch liệt. Nhưng làm sao một người con gái yếu đuối như bà lại ngăn được hắn – lúc đó như một con thú dữ.
Và cũng chính tối đó, sau khi đã chiếm đoạt được bà, vẫn còn trong cơn say, hắn đã quỳ xuống xin bà tha thứ, không chỉ vì hắn đã hại đời của bà mà vì tội ác thật còn khủng khiếp hơn nữa. Hắn có khóc lóc xin lỗi, rồi hình như cơn dằn vặt đã đè nặng, hắn không thể chịu đựng nổi đã thú nhận tất cả sự thật khủng khiếp mình đã gây ra…Thì ra chính hắn là người đã hãm hại gia đình bà. Hắn nói chỉ vì yêu bà từ lâu nhưng biết mình mãi là thân phận thấp hèn, và rằng nếu không dù thủ đoạn thì không bao giờ có được người con gái mình say đắm. Lấy món tiền vàng lớn của cha mẹ bà, hắn chỉ dùng một rất phần nhỏ để thuê cho họ một con thuyền tồi tàn và cố tình để bà lại. Hắn nghĩ khi đã có bà rồi thì sẽ tính tiếp. Món tiền lớn kia đủ cho hắn làm lại cuộc đời, và rồi sẽ tìm cách cho bà yêu hắn. Nhưng nào ngờ, hắn đã gián tiếp làm cho cha mẹ bà phải chết. Hắn hối hận lắm, hắn không muốn thế…
Hắn cứ lải nhải nói mãi. Nhưng bà đã lặng đi, không còn nghe thấy gì nữa. Những giọt nước mắt hờn căm cứ trào ra như những đợt sóng, rồi bằng tất cả chút sức tàn bà đã lao vào người hắn, cào cấu hắn nhưng hắn lại vật bà xuống. Trong cơn uất hận nghẹt thở, bà cố với lấy con dao ngay đó, chém mạnh vào mặt hắn từ trán tới tận mang tai. Trong khi tên thủ ác, còn ôm luôn mặt đầy máu me, bà đã kinh hoàng chạy như điên ra khỏi căn nhà đầy mùi tanh tưởi, trong màn mưa xối xả.
Rồi thì bà không biết đi đâu, tất cả mọi thứ đều lạ, không còn người thân, không một xu dính túi. Nhìn vào những con hẻm tăm tối đầy rẫy hạng gái bụi đời, dân cùng đinh háu háu nhìn mình, bà đã định để mặc cuộc đời mình thế nào thì ra nhưng nghĩ tới cha mẹ, bà không muốn cho họ phải đau khổ vì mình dưới suối vàng. Trong lúc lang thang, đói cồn cào ruột gan, bà ngất xỉu, một số người xúm quanh, họ đưa bà vào một trạm y tế. Khi tỉnh dậy, bà quyết định phải đi xa, ít nhất là để quên…
Khi theo dân đi lên vùng kinh tế mới, trong cuộc sống khốn khổ cùng cực, bà lại gần như suy sụp khi phát hiện ra rằng mình đã có thai. Nhiều khi nghĩ đến đứa con mình mang trong bụng là của hắn, bà muốn tự tử cho xong. Nhưng rồi nghĩ đến sinh linh bé bỏng trong cơ thể mình nào có tội tình gì đâu, bà không nỡ nhẫn tâm làm thế.
Những ngày ở vùng kinh tế mới, bà phải sống trong một cái chòi giữa rẫy ngô đầy nắng cháy, làm việc quần quật dưới con mắt khinh khi của mọi người với cô gái chưa chồng mà chửa. Cái bụng một lớn dần trong bao nhiêu nỗi vất vả toan lo, bà chỉ biết cắn răng chịu đựng, không dám nhờ vả ai. Trong thời buổi đó, thức ăn còn khan hiếm, ai cũng chịu cảnh đói kém, dù có thương nhưng ai có thể giúp bà được. Bà đã phải chịu trăm bề khổ cực, những khi trái gió trở trời, những đêm mưa, căn nhà không có cánh tay đàn ông, run bần bật giữa đồng. Bà nơm nớp hứng những chỗ dột nước, nghe gió thốc từng hồi mà cắn môi đến tóe máu. Nhưng, dặn lòng không được khóc, bà phải mạnh mẽ lên, phải sống, ít nhất vì đứa con này. Ngày bà sinh, trời mưa cũng tầm tã, cũng may có một vài chị thương, đưa dùm lên trạm y tế. Bà con xung quanh cũng giúp dùm nồi cháo, muỗng sữa. Thêm đứa nhỏ, càng thiếu thốn trăm bề. Nhớ những trưa nắng cháy da người, bà phải dùng vải quấn con trước bụng cắm mặt gieo từng hạt rau vào đất khô hạn. Đêm đêm, nằm đứt ruột thương thằng bé khát sữa khóc ngằn ngặt vì đói, phải lấy nước đường hay nước cơm pha loãng cho con bú tạm. Theo năm tháng, con bao nhiêu tuổi là tay bà ngần ấy vết chai, trán bà hằn bao dấu chân chim. Từ hai bàn tay trắng, bà đã một mình làm đủ mọi nghề để sống. Vốn có học thức, bà bắt đầu đã mở một lớp học nho nhỏ, dạy cho con em những người đi kinh tế mới. Sau đó, với chút nghề nấu ăn, bà lại mở tiệm phở con con, sau khách ngày càng đông, cuộc sống hai mẹ con khá dần. Thằng Kiên- bà đặt tên này với mong muốn con phải mạnh mẽ- theo năm tháng đã trưởng thành. Đôi khi nhìn con ngủ say, bà giật mình vì nó quá giống hắn. Cũng khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, nhưng nó lại là một đứa con hiếu thuận, thương mẹ hết mực. Biết mẹ phải vất vả nuôi mình thành người, Kiên luôn gắng học hành, vào đại học. Giờ đây, đã có một công việc làm tốt ở thành phố, rồi mua nhà và đón mẹ về đó.
Ngày bước chân về lại Sài Gòn sau ngần ấy năm, bà rưng rưng nhớ chuyện xưa, bỗng sợ một ngày con mình gặp lại cha, bà không muốn nó biết mình có người cha bất nhân như thế. Hồi còn bé Kiên hay hỏi chuyện về cha mình, khi đó bà thường gạt phắt đi: “Cha con mất rồi, con đừng hỏi thêm nữa!”. Bà biết, nhìn vào ánh mắt giận dữ của mình, con sẽ không tin, nhưng thà nó nghĩ cha mình chỉ là một gã sở khanh đã ruồng rẫy mẹ con nó còn tốt hơn là biết được sự thật khủng khiếp kia. Nhưng có lẽ, hắn ta cũng đã vượt biên từ ngày ấy rồi. Bà mong, niềm đau ấy sẽ mãi chôn dấu. Bà luôn tin hắn sẽ không bao giờ được yên ổn nhưng chưa bao giờ nghĩ hắn lại ra nông nỗi này, không còn chút nhân dạng, tàn tạ khó tin. Đến ngay cả bà cũng khó mà nhận ra người đàn ông đã từng hàng chục năm trời ám ảnh trong những cơn ác mộng.
Giờ đây, quá khứ tưởng đã ngủ yên lại quay về khiến bà đau đớn. Tất cả ký ức bỗng hiện về rõ mồn một trong tâm trí bà Thảo. Bà đã từng sợ hắn. Nhưng sau nỗi sợ, bà lại muốn gặp lại để trả thù. Như lúc này đây, bình thường bà đã nghĩ mình sẽ chạy lại để xỉ vả, để chửi bới, để nói cho hết những gì chất chứa trong lòng. Bà muốn hắn phải trả giá.vậy nhưng, nhìn hắn bây giờ, chỉ còn lại một bộ xương còm cõi xác xơ, không một người thân chăm sóc, bà chỉ thầm nhủ: “Đó là quả báo xứng đáng cho hắn!”
……………………………………….

ChiecLaThuPhai_5

Một buổi chiều chập choạng, bà ra ngoài lan can ngắm hoa phượng. Chợt khi nhìn qua đã thấy ông ta đứng bên. Bà giật bắn, định đi vào vì sợ bị nhận ra. Nhưng không, ông ta vẫn cắm cúi nhìn ra phía xa xa, hình như cuộc sống quá khốn khổ đã làm ông ta hình thành thói quen không dám nhìn vào ánh mắt, khuôn mặt người khác, rồi bỗng cất tiếng:
– Tôi từng biết một người cũng mê hoa phượng như chị!
– Sao ông nghĩ tôi thích hoa phượng?
– À, thì nhìn chị nâng niu …tôi biết
– Vậy sao?
– À, ờ…, hơn ba mươi năm trước tôi đã từng…từng… biết một người con gái thích hoa phượng, nhưng cũng chính tôi, chẳng ra gì…
“Cũng biết mình chẳng ra gì sao? Ông không có tư cách nói câu đó,” bà cười gằn khinh bỉ. Nhưng vẫn cố tỏ vẻ tự nhiên.
– Mà sao tôi lại nói với chị chuyện đó nhỉ? Tôi xin lỗi. Bà liếc qua thấy ông đang cúi xuống, mỉm cười cầu tài.
“Giả dối!” bà định bước vào, nhưng lại tò mò, gượng lại hỏi:
– Ông không có con cái gì sao?
– Nhắc đến càng thêm buồn. Sau ngày giải phóng tôi cũng có chút tiền. Nhưng có lẽ, món tiền đó là tiền bẩn thỉu nên tôi đã bị trời đày chị ạ. Tôi đã lấy mấy bà vợ nhưng không sinh được con, sau này mãi có thằng con trai. Nhưng trời không thương, tôi nuôi nó vất vả mà nó lại theo chúng bạn đua đòi nghiện hút. Tôi làm phu bốc vác trong cảng, quần quật cả ngày, nhưng được đồng nào là nó “khoắn” đồng đó. Hết hút chích, lại đàn đúm, gái gú, nó mới bị bắt vì cướp giật, rồi đưa lên trại cai nghiện. Nó về, nhưng rồi cũng chứng nào tật ấy. Rồi từ hồi tôi bị té từ trên công ten nơ xuống đất, gãy xương sống suýt chết, chẳng ai dàm thuê mướn nữa, phải vạ vật nơi này nơi khác, bán vé số lề đường, đạp ba gác, ôi thôi đủ cả nhưng cuối cùng thì không còn xu dích túi, tôi lại mang trong người gần đủ các chứng bệnh của tuổi già. Mấy bà vợ trước cũng bỏ tôi mà đi hết, ai dám nuôi một thằng báo cô như tôi chứ? Chỉ còn biết nương nhờ con cháu nhưng nó bất hiếu thì mình cũng chịu. Hôm rồi, nó về hỏi tiền đâu, tôi không đưa, nó xô tôi ngã… Có lẽ vì hồi trẻ tôi đã gây nhiều nghiệp chướng…Vừa nói, ông ta vừa cúi xuống, mân mê một cánh phượng…
– Nghiệp chướng của ông…có liên quan tới người đàn bà kia không?
Ông ta im lặng chẳng nói gì. Trong ánh sáng hoàng hôn, bà nhìn những tia nắng muộn mằn xuyên qua kẽ lá, một vài tia sáng đổ lên khuôn mặt đầy vết đồi mồi, chân chim thật quá khác với khuôn mặt của gã đàn ông của ba mươi năm trước khi nói ra sự thật với bà rằng gã yêu bà… Bất ngờ, một cơn gió mạnh thổi qua, ông già ho sù sụ, những chiếc lá yếu ớt rụng lả tả xuống sân. Bà gợm bước đi vì không muốn tiếp tục trong không khí quá nặng nề này chút nào nữa. Nhưng tự dưng, ông lão lại lên tiếng, mắt vẫn nhìn vô hồn ra đằng xa:
– Chắc bà ấy đã mất rồi…và hận tôi lắm, chính tôi đã hại một gia đình, chính tôi. Ông ta lặp đi lặp lại như một cái máy.
– Biết đâu bà ấy đã có cuộc sống tốt hơn?
– Hy vọng là vậy nhưng trong lúc loạn lạc, người con gái tay yếu tay mềm như bà ấy chắc không sống nổi. Đã hàng bao đêm tôi cầu trời cho bà ấy gặp được người nào yêu thương. Chính vết sẹo này, hàng ngàn lần tôi nhìn vào gương, căm thù mình, căm thù vì đã hành động như vậy, chỉ vì yêu mù quáng …
– Ông chỉ là người ích kỷ mạo danh tình yêu! Bà buộc miệng rồi hối hận vì có lẽ không nên nói như thế.
Nhưng ông ta không phản ứng gì, nhưng đang trong một trạng thái vô thức, tâm thần hoảng loạn khi nghĩ lại tội ác khi xưa, chỉ lẩm bẩm trong miệng, mà cố lắm bà mới nghe được:
– Phải tôi là thằng đàn ông ích kỷ, không đáng làm người. Tôi đã đi khắp hàng cùng ngõ hẻm, tìm kiếm, biết đâu thấy bà ấy ở một nơi nào đó, tôi có thể chuộc lỗi dù bị ghê tởm đến mức nào, bà ấy có thể còn sống khốn khổ hơn tôi, tôi là thằng người khốn nạn….
Bà lặng im không nói, bà nhớ cái lần còn con gái, nhiều lần bắt gặp Mạnh đứng nhìn trộm bà qua cánh cổng, có lẽ nếu bằng một cách nào khác, bà đã có thể yêu…Một con gió mạnh quét qua, hai người rùng mình. Ông ta cũng như chợt tỉnh cơn mê:
– Tôi xin lỗi vì kể cho chị những chuyện không đâu cả, chị quên đi nhé! Ông mỉm cười, nặng nhọc lê bước vào trong.
Bà đúng lặng nhìn bóng dáng người bà từng nghĩ như một người ơn, như cứu tinh, rồi như kẻ khốn nạn, hận thù sau ngần ấy năm giờ chỉ còn là cái bóng vật vờ, nhấp nhô giữa ánh sáng và bóng tối chập choạng ngoài ban công, rồi bị bóng tối nuốt chửng. Trong màn đêm đang dần bao phủ, hình như bà thấy khóe mắt mình nóng hổi.
Những ngày sau đó, trong bà có một nỗi đấu tranh nội tâm dữ dội. Bà biết mình nên tha thứ, nhưng lại nhớ về những gì mình đã phải chịu đựng suốt ba mươi năm qua bà không thể khinh bỉ. Nhưng ông ta cũng đâu có sung sướng gì, ít nhất mình còn có đứa con ngoan…Dù sao thì ông ta cũng đã chịu quá đủ đau khổ…Dù sao… Bà không dám nói chuyện với ông ta một lần nào nữa, nhưng ngầm sai con bé Cúc giúp ông lấy nước, mua cháo, và những chuyện lặt vặt khác.
Trong tâm trạng đó, bà xin ra viện. Bác sĩ chấp thuận vì thấy bệnh tình của bà đã thuyên giảm. Ngày ra viện, thằng Kiên đi công tác xong bất ngờ đến đón bà. Khi bà đi thử máu lần cuối, về phòng thấy con đang chờ, bà hoảng hốt, giục nó dọn đồ về mau. Bà chỉ sợ, nhỡ mà hai người chạm mặt nhau…
Nhưng cuối cùng, khi đã xong xuôi, bà lại thấy lưu luyến, gọi con xuống trước lấy xe, bà tần ngần ra ban công đứng lại ngắm nhánh phượng lẻ loi. Những cánh hoa, theo gió thốc, rũ xuống tơi bời.
– Tóc bà vướng hoa phượng kìa! Bà bất ngờ quay lại, ánh mắt bà chạm phải mắt ông đang nhìn mình. Ông lại cúi đầu xuống ngay, vẻ mặt là lạ, hình như đôi mắt đỏ hoe. Thì ra vài cánh phượng theo gió bay lạc lên mái tóc hoa râm của bà mà không hay. Bối rối bà lấy tay phủi, rồi quay đi ngay, bà chợt sợ, lẽ nào ông ta đã nhận ra mình, nhưng hình như không phải, cuộc sống vất vả đã làm bà khác xưa nhiều lắm, chẳng còn chút dấu vết gì của vẻ đẹp đài cát ngày xưa.
– Bà về rồi, ráng giữ sức khỏe nhé, hình như bà có một gia đình hạnh phúc nhỉ, cảm ơn bà vì những ngày qua đã nghe tôi tâm sự. Bà về nhé! Ông nói vội, vẫn cúi đầu, rồi lặng lẽ quay lưng đi…
Bà thấy lòng chùng xuống, không nói một lời, rồi vội vã bước ra ngoài…
……………………………………….

Hoàng gặp bà ở dưới, bỗng hỏi mẹ:
– Mẹ quen ông cụ nằm ở góc phòng sao?
Bà giật mình, hỏi dồn:
– Sao con lại hỏi vậy?
– Thì lúc sáng khi mẹ đi thử máu, con vào dọn đồ cho mẹ, rồi ông ấy đến xin miếng nước. Thấy con, ông ta cứ nhìn chằm chằm ấy. Lúc đó ông ta có vẻ bối rối sửng sốt dữ lắm, và hỏi con là con mẹ phải không? Rồi lại hỏi về ba…
– Rồi con trả lời sao? bà lắp bắp:
– Con chỉ bảo là ba mất lâu rồi. Xong ông cụ chỉ gật đầu, bảo là nhìn nhầm người rồi quay đi luôn! Con thấy lạ nên hỏi lại mẹ.
Bà chợt nhớ lại khuôn mặt ông lúc đó, cúi gằm nhưng trông ươn ướt, có lẽ ông ta đã biết…
……………………………………….

Một tuần sau, bà quyết định sẽ vào thăm ông, có thể ông sẽ không nhận nhưng bà nên làm một cái gì đó. Gặp lại gã đàn ông bà từng căm hận bấy nhiêu năm không quá đau đớn như bà từng nghĩ. Dù sao ông ta cũng không cố ý hại chết gia đình bà, chỉ vì yêu bà. Ông ta cũng phải chịu quá đủ đau đớn ở trên đời như là quả báo. Tha thứ là cách tốt nhất cho cả hai. Hôm nay bà có thể sẽ mở lòng mình một chút, kể cho ông ta nghe chuyện thằng bé con ở nhà chẳng hạn…
Nhưng khi bà vào phòng bệnh cũ, chợt giật mình vì chiếc giường góc phòng đã trống hươ trống hoác. Bà hỏi mọi người chung quanh. Bà cụ kế bên liếng thoắn kể:
– Tội nghiệp, hôm chị về không biết sao ông già đêm đó lại đi ra lan can, trúng gió, mê sảng suốt đêm rồi sáng mai “đi” luôn. Thân nhân chẳng ai thèm lên đưa về hết. Khổ thân, bệnh viện phải lo dùm luôn. Mà không biết sao, cả đêm đó, ông ấy cứ nói mê suốt, nào là: “Tôi xin bà”, rồi lại “ Xin tha thứ cho tôi!”. Ổng còn chắp tay lạy liên hồi nữa, chắc là hối hận chuyện chi đó.
Bà lặng đi, nước mắt ứa ra. Khung cửa sổ nơi bà nằm, vẫn đầy nắng, nhưng nhánh phượng lẻ loi kia đã rụng gần hết bông chắc vì đêm qua trời đầy gió, chìa tán trơ trụi lung lay yếu ớt như một bàn tay vẫy.
Chợt, bà lặng lẽ thở dài. Ngoài kia, những cánh phượng đỏ rực vẫn theo gió bay lả tả, đỏ rực cả một khoảng sân.

ap_20100529120019949

NGỌC VÂN

Truyện đã đăng trên Tạp chí Tiếp Thị Gia Đình. Mọi trích dẫn xin vui lòng nêu rõ nguồn. Xin cám ơn!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s